**************************************** Chap 5 ( chap nỳ mình kể về qá khứ của Linh Linh và lí do tại sao cô lại lạnh lùng như ngày hôm nay) 1 buổi sáng đẹp trời - Linh Linh ơi! ra đy chơi với tụi này nè- giọng của cô bé Minh Anh và cậu bé Tuấn Kiệt ( bạn thân cua Linh Linh) - Ra liền! Làm gì tới sớm thía? Pùn ngủ mún chết được ý!? - Thui thui chủ nhật mưh! đi chơi với tụi nỳ đi - Ok! đi thì đi Thía là bộ 3 tổ chức 1 buổi picnic tại cánh đồng xanh rì hơi xa nhà 1 tý - Tuấn Kiệt ! cậu dọn đồ ăn ra đy - Uhm! Thía cậu với Minh Anh làm gì? - Bọn tớ ngồi chơi- cả 1 cùng đồng thanh đáp. - Linh Linh nè! Mẹ cậu dạo nỳ sao gòy?- Minh Anh bất chợt way sang hỏi - Mẹ tớ vẫn nằm ở bệnh viện như thường thui. Tớ định sau khi chúng ta đy chơi xong sẽ vào thăm mẹ tớ. Được không? - Tất nhiên là OK rùi! Cả bọn cùng ăn nói vui vẻ nhưng không biết nguy hiểm đang cận kề Bỗng từ đau trong lùm cây có 1 mũi tên nhọn hoắt bay về pía Linh Linh. Tuấn Kiệt phóng wa đỡ cho Linh Linh nên bị mũi tên đâm ngay tim. Chưa hết bàng hoàng thì 1 mũi tên nữa bay ra và lần này thì trúng Minh Anh. Mặt Linh Linh trắng bệch, ngừi cô dường như không còn chút sức lực nào. Nhìn 2 ngừi bạn thân nhất của cô nằm bất động, cô hét lên 1 tiếng rồi ngất xỉu. Khi cô mở mắt thì đã thấy mình nằm trong phòng. Xung quanh là bác sĩ và papa của cô. - Tất cả chỉ là giấc mơ pải hôk? Hãy nói cho tôi biết đy- cô hét lên Đáp lại câu hỏi của cô chỉ là sự im lặng kèm theo nuối tiếc xen lẫn pùn. Cô ngước nhìn mọi người bằng ánh mắt vô hồn Reng...reng...reng... - A lô! hà Nguyễn Hoàng xin nghe ạ! -<...........................> Cạch! Cái ống nghe đt rơi xuống đất. Không hiểu có chiện gì nhưng ông Văn vội chạy đến bệnh viện. 1 tiếng sau, ông trở về cùng với xác kủa ngừi vợ. Thì ra me cô đã bị kẻ nào rút máy trợ tim ra khỏi ngừi ( ác thía!!!). Sau đám tang của mẹ và 2 ngừi bạn, Linh Linh trở nên lạnh lùng ít giao típ với ai. Và bây giờ mục đích sống của cô là: tỳm ra kẻ nào đã hại mẹ cô và 2 ngừi bạn thân nhất. Cô sẽ bắt kẻ đó pải trả 1 cái giá không nhỏ cho hành động của mình. Chap 6 7 p.m Linh Linh lái chiếc Lamborghini Galardo đến bar Tonight. Cô vui chơi ở đây đến 12h thì bắt đầu thấy mệt vội kêu tính tiền và ra về. Đang đy thỳ cô bị 1 đám ngừi chăn lại. - Cô em đy chơi với tụi nỳ hôk? - Tránh ra! hôk đừng trách tao - Ui giời! Cô em xinh mưh dữ thía- Tên nỳ vừa nói vừa nắm tay Linh Linh Bốp! Tên đó ngã lăn ra đất, máu đã chảy ở khóe miệng. Cái nỳ hôk pải Linh Linh đánh đâu nhá ( sức đâu mưh đánh, ún say thía kia mưh) - Tụi bây dám đụng vô bạn gái kủa tao à?- giọng kủa công tử Triệu Vũ nhà ta cất lên ( ông nỳ nhận bừa gê. ai là bạn gái ổng chứ) - Ax thằng nỳ láo nhỉ? Tụi bây xông lên! Từng đứa 1 bị hạ gục 1 cách dễ dàng ( bí mật nhá: ông nỳ võ công chẳng thua gì tiểu thư Linh Linh nhà ta đâu) Tiểu thư nhà ta đứng nhìn sững sờ nãy giờ. Có ngừi cũng giỏi võ giống cô đấy chứ( nhưng chỉ ít thui) - Cô không sao chứ?- giọng kủa Vũ cắt ngang dòng suy nghĩ kủa cô - Uhm! Tôi không sao. Cảm ơn cậu đã cứu tôi! - Không có gì! Hình như cậu mới chuyển vào trường Royal pải hôk? - Sao cậu biết? - Hỳ! Mai lên trường cậu sẽ biết. Thui khuya rùi, để tôi đưa cậu về -Uhm! ( Xe của Linh Linh đã gửi lại qán bar vì tình trạng của cô nên hôk thể lái xe về được) - Nhà tôi đây rồi. Cảm ơn anh nhá - Uhm! Cô ngủ ngon! - Bye! Anh cũng vậy Vào nhà, cô quăng mình lên giường và chìm vào giấc ngủ => qên hết mọi chuyện xảy ra trong ngày hôm nay. @@@ every day i shock (shock) every night i shock (shock) i[img][/img]m sorry jebal naege dasi dol-awa jullae every day i shock (shock) every night i shock (shock) nan neo ttaemun-e amugeosdo hal su eobsneunde oh come to me oh oh oh tonight so so crazy come back back back to me (i[img][/img]m waiting (for) you you) oh oh oh tonight so so crazy jeoldaelo kkaeeonal su eobs-eul geos gat-a ma shock... Nhạc chuông báo thức của Linh Linh vang lên. Cô uể oải ngồi dậy. Ánh nắng xuyên qa cách cửa kính và mang theo bụi hồng vào trong phòng cô. Cô đy làm VSCN, thay đồ rồi bước xuống phòng khách. - Ba tôi đâu? - Dạ thưa cô chủ! Ông chủ vừa mới ra ngoài. Cô chủ ăn sáng rồi đy học ạ!- cô giúp việc lễ phép thưa - Thôi! Tôi đy học lun đây - Dạ vâng! Cô chủ đy vui vẻ ạ Mới 6h30 nên Linh Linh thong thả lái " xế hộp" kủa mình đến trường ( trường cô 7h30 mới vô học). Đến trường, cô lái xe thẳng vào bãi gửi rồi đy vào lớp. Vừa đy cô vừa suy nghĩ ngừi hôm qa giúp cô là ai thỳ...... - Cô hôk có mắt à?- là công tử Minh Quân nhà ta đấy - Ai hôk có mắt? Cho anh nói lại đó - Cô chứ ai! hôk lẽ là tui - Tôi hôk chấp ngừi như anh. Huh[img][/img] Nói rồi cô way ngừi bỏ đy để lại cho công tử nhà ta 1 cục tức nghẹn họng -< Kon nhỏ nỳ! Có biết mình là ai hôk mưh dám **** mình. Mình mưh tỳm được nó là ai thỳ hôk xong với mình đâu. Trùi ui! Đúng là tưc wa mưh> Về pía Linh Linh -< Mới sáng xui xẻo thía! May cho tên đó đấy chứ hôk mình cho 1 trận gòy> ↕Vào lớp↕ - Ơ! Cậu có pải ngừi hum qa cứu tôi hôk?- Linh Linh ngạc nhiên khi thấy tên đó chỉ ngồi trên cô 1 bàn nhưng cô lại hôk biết ( cả ngày hum qa cô chỉ ngủ lấy gì biết) - Uhm!Chào pủi sáng, Linh Linh! - Sao cậu biết tên tôi? - Hum qa nge pà cô nói - Uhm! Reng... reng... reng...- vô lớp gòy Giờ thỳ đúng là oang gia ngõ hẹp nà Quân nhà ta vừa bước vào lớp thỳ gặp ngay gương mặt đáng gét kủa Linh Linh đag nằm ngủ mưh lai ngay trên bàn mình nữa chứ - Nè! Ai cho cô nằm trên bàn tôi hả? Linh Linh vẫn còn ngái ngủ mở mắt ra thỳ lại gặp ngay tên vô duyên đó. Cô đập tay lên bàn đứng lên - U là cái quái gì mưh kiu tui hôk được nằm ở đây!? - Vì đây là bàn kủa tui - Huk[img][/img]. Pà cô kiu tui ngồi ở đây. giờ anh mún gì? - Mún gì à? Được gòy nếu mưh cô đánh thắng tui thỳ cô cứ ngồi ở đây kèm theo 1 đìu kiện, nếu tui thắng cũg như vậy. Ok? - Anh có chắc hôk? Suy nghĩ kĩ lại đy - Hôk cần suy nghĩ. Bắt đầu đươc chưa? - Lên đy!!! Cả lớp 10KP1 à mưh hôk pải là cả khối 10 ý đều xúm lại để koi. 2 ngừi bọn họ cứ bay lên bay xuống y chang pim kím hịp ấy. -< Nhỏ nỳ mạnh thiệt. Quả không hổ danh con gái kủa ông trùm Ng~ Hoàng Văn ( về chuyện tại sao tên ny` piys thỳ pà kon koi lại pần típ theo kủa chap 4 nhóa) Cú đá kủa Linh Linh cắt ngang dòng suy nghĩ kủa Quân khiến cậu ta bay ra xa - Vậy là rõ gòy nhá. Cái bàn nỳ kủa tui. Cón đìu kiện từ từ suy nghĩ đã. - Cô... cô... được lắm... ( nói vậy thui chứ thật ra hắn rất pục kon pé [ Linh Linh ý mưh] Nói rồi, Quân vứt cặp sang bàn kủa Triệu Vũ - Tui sẽ ngồi ở chỗ ông. Kon nhỏ đáng gét, ta sẽ báo chù - Ông làm gì khách sáo thía - ( 2 ông nỳ là bạn thân) - Haha. Nhục nhã thía- Linh Linh mở miệng mỉa mai < Tên nỳ cũg thú vị đấy> Reng... reng... reng...- tiếg chuông báo hịu giờ học đã đến. -< Lần đầu tiên từ lúc đó đến bây giờ mình mới cười được như vậy> ( Linh Linh) -< Nhỏ nỳ cười cũg đẹp ấy chứ. Ax mình đag nghĩ gì vậy? Nó dám làm mình mất mặt trước cả khối. Hừ> ( Minh Quân) -< Cô gái đó thú vị thiệt. Dám đối đầu với cả Minh Quân cơ đấy> ( Triệu Vũ) - Linh Linh, Triệu Vũ, Minh Quân!- tiếg pà dạy Sử hét lên - Gì?-Cả 3 cùng đồng thanh ( hợp nhau gê nhỉ!? ) - Cả 3 em bước ra khỏi lớp cho tôi. Giờ kủa tôi mưh dám nghĩ vẩn vơ ( pà nỳ nổi tiếg ác trog trường) - Ok! Ra thỳ ra pà tưởng tui sợ pà à- nói rồi Linh Linh way mặt bước đy Minh Quân và Triệu Vũ ngớ ngừi ra trong 5s rồi cũg bước theo Linh Linh - Ở đây chán lắm. Xuống canteen nhá!- Triệu Vũ cất tiếg pá tan bầu không khí im lặng- Xuống lun nha Linh Linh - Có cô ta tớ không đy- lại nữa gòy cha nỳ giận dai thiệt - Anh không đy thỳ tôi đy. bình thường thui- lại cười Nụ cười kủa Linh Linh làm 2 chàng đứng hình. [ Minh Quân] Nụ cười của cô ta sao giống ngừi con gái ấy thế nhỉ? Mình không hỉu tại sao khi thấy nụ cười đó tim mình lại nhói đau nữa!? [ Triệu Vũ] Cô ấy cười đẹp thật. Y như 1 thiên thần vậy - 2 ngừi- Linh Linh đưa tay phẩy phẩy trước mặt Minh Quân và Triệu Vũ - Ờ ờ đy thui Nói rồi Triệu Vũ và Linh Linh bỏ đy. - 2 ngừi chờ tui với.- Minh Quân cúi cùng cũng phải chạy theo - Tên nỳ đôi lúc trẻ con như vậy á- Triệu Vũ nói với được như vậy> ( Linh Linh) -< Nhỏ nỳ cười cũg đẹp ấy chứ. Ax mình đag nghĩ gì vậy? Nó dám làm mình mất mặt trước cả khối. Hừ> ( Minh Quân) -< Cô gái đó thú vị thiệt. Dám đối đầu với cả Minh Quân cơ đấy> ( Triệu Vũ) - Linh Linh, Triệu Vũ, Minh Quân!- tiếg pà dạy Sử hét lên - Gì?-Cả 3 cùng đồng thanh ( hợp nhau gê nhỉ!? ) - Cả 3 em bước ra khỏi lớp cho tôi. Giờ kủa tôi mưh dám nghĩ vẩn vơ ( pà nỳ nổi tiếg ác trog trường) [url=http://kenhtruyen.pro]http://kenhtruyen.pro[/url] - Ok! Ra thỳ ra pà tưởng tui sợ pà à- nói rồi Linh Linh way mặt bước đy Minh Quân và Triệu Vũ ngớ ngừi ra trong 5s rồi cũg bước theo Linh Linh - Ở đây chán lắm. Xuống canteen nhá!- Triệu Vũ cất tiếg pá tan bầu không khí im lặng- Xuống lun nha Linh Linh - Có cô ta tớ không đy- lại nữa gòy cha nỳ giận dai thiệt - Anh không đy thỳ tôi đy. bình thường thui- lại cười Nụ cười kủa Linh Linh làm 2 chàng đứng hình. [ Minh Quân] Nụ cười của cô ta sao giống ngừi con gái ấy thế nhỉ? Mình không hỉu tại sao khi thấy nụ cười đó tim mình lại nhói đau nữa!? [ Triệu Vũ] Cô ấy cười đẹp thật. Y như 1 thiên thần vậy - 2 ngừi- Linh Linh đưa tay phẩy phẩy trước mặt Minh Quân và Triệu Vũ - Ờ ờ đy thui Nói rồi Triệu Vũ và Linh Linh bỏ đy. Linh Linh - Uhm! ↕ Canteen↕ - Linh Linh, cậu uống gì? - Tôi à? Cho tôi 1 ly cafe là được gòy - Tên kia! Bạn cậu ngồi đây sao cậu không hỏi mưh hỏi nhỏ đó trước hả? - Quên, sr nhá! Cậu uống cafe chứ gì. Biết rồi nên khỏi hỏi - Tên nỳ..... - Thui 2 ngừi ngồi đợi. Tui đy mua nước cho ↕ 5[img][/img] sau↕ - Đồ uồng đây nè! - Uhm! tks - Giờ ngồi 8 chút nhá. Ngồi không chán qá- cái nỳ là Triệu Vũ nói ấy nhé ( pà 8 thý sợ =.=;;)- Linh Linh, ba mẹ cậu làm gì? - Mẹ tôi mất rồi... - Bọn tớ sr, tự nhiên lại nhắc đến qá khứ - Không sao! Còn ba tôi Ng~ Hoàng Văn - Cái gì? Cậu cứ đùa - Thiệt đó! Cô ta không nói dối đâu- ngừi im lặng nãy giờ lên tiếng ( Minh Quân) - Thỳ ra cậu là con gái kủa trùm Mafia, hèn gì giỏi võ thía. Khâm pục!!! - À! Tên Quân kia! ( Linh Linh) - Gì? - Sao cậu biết thân phận kủa tôi? - Thỳ hum bữa thý cô đánh nhau vs ngừi kủa bọn kon gái mưh chỉ trong 5[img][/img] đã hạ gục tất cả nên nhờ ngừi điều tra thui "Every day i shock (shock) every night i shock (shock) i[img][/img]m sorry jebal naege dasi dol-awa jullae every day i shock (shock) every night i shock (shock)..."- nhạc chuông đt kủa Linh Linh vang lên - A lô! -<...................> - Tìm đươc rồi à? Nhah vậy? -<...................> - Chỉ mẹ tôi thôi à? -<...................> - Cũng được! tôi sẽ đến ngay - 2 cậu đy xem pim hôk? - Haha! pim á? đy thỳ đy - Ok - Đợi tui 1 lát! Linh Linh vào WC nữ, 3[img][/img] sau cô bước ra với bộ đồ màu đen ( váy đen kèm theo móc xích, chiéc ào thun trắng và áo khoác đen) - Đy thôi! Minh Quân thỳ lái chiếc Bugatti Veyron 16.4 Grand Sport. Triệu Vũ thỳ Lamborghini Reventon Roadster. Tiểu thư Linh Linh nhà ta rất chi giang hồ khi chạy chiếc Lamborghini Galardo ( toàn siêu xe không zy. ước gì mình có 1 chiếc như zay) 3 siêu xe cùng chạy trên đường khiến mọi ngừi chóa mắt. Đến 1 cánh đồng cỏ hoang vắng ngoại thành. Cả 3 cùng bước xuống xe. - Kính chào tiểu thư! - Kẻ đó đâu?- khuôn mặt Linh Linh lúc này lạnh hơn băng. Giọng nói của Linh Linh như gió thoáng qua nhưng cũng đủ khiến đối phương không rét mưh run. - Dạ! Ở đó ạ! Linh Linh bước đến bên ngừi đàn ông đó. - Thưa tiểu thư, hắn tính bỏ trốn ra nước ngoài nên bị bọn tôi bắt lại! - Các ngừi lùi ra kia đy! - Vâng! - Đưa cho tôi chiếc kim tẩm độc màuđen - Vâng! Đây ạ! - Mắt trái hay mắt pải? - Thưa cô! Xin cô tha cho tôi!- giọng kủa kẻ đó vang lên yếu ớt, tuyệt vọng - Vậy thỳ mắt trái đy Pập! Con mắt kủa tên đó đã lăn sang cạch 1 bông hoa trên đồng cỏ Minh Quân và Triệu Vũ nhìn thấy cảnh đó tự nhiên lạnh xương sống. Cả 2 đều không ngờ Linh Linh lại nhẫn tâm như vậy - Típ theo! Đưa tôi cây Heckler & Koch XM - Đây ạ! - Chắc lần này pải 2 tay lun ấy nhỉ? Pằng Pằng. Viên đạn đã găm vào cánh tay của tên đó. Tiếng hét của tên đó vang khắp cánh đồng. - Dọn dẹp đy! - Vâng! - Sao? Lần đầu tiên thấy mấy cánh đó à? - Ơ... ơ... - Haha! Để lần sau tôi dạy mấy cậu mấy trò kủa tôi. Về thôi! - Uhm! [ Minh Quân] Đúng là mafia thứ thiệt, lạnh lùng và tàn nhẫn nhưng cũng thú vị ấy chứ ) [ Triệu Vũ] Đúng là lần đầu tiên thý cảnh nỳ. Đau tim qá *0*0* - A lô! Con nghe đây momy. ^^ -<.......................> - Vâng! Con về ngay ạ! - Quân, Linh Linh momy kiu tui zia có chút chuyện. Mấy ngừi zia sau ha! - Uhm! Zia đy - Paizz Vũ nha[img][/img] Chiếc xe kủa Triệu Vũ lao đy - Linh Linh! - ??? - Đy dạo hôk? Còn sớm mưk - Ukm cũg đk Zậy là Linh Linh và Minh Quân cùng chạy xe ra bờ sông gần đó tản bộ - Ngồi đây đy, Quân! - Uhm! - Đêm gió thổi mát gê ha! - Uhm! À Linh Linh, tui bít hỏi chuyện nỳ là hơi tò mò nhưng có thể cho tui bit chuyện.... - Zì sao tui lại đánh tên đó như zậy đúng hôk? - Uhm! - Mọi chuyện bắt đầu lúc tui 5 tuổi á................. Đó mọi chuyện là như zậy á! Hỉu hôk? - Hỉu gòy! Vì vậy mưk cậu mới như bây giờ ak? -.................... Hắt xì!!! - Mặc vào đy! ( Quân cởi áo khoác kủa mình đưa cho Linh Linh) - Uhm! Cảm ơn ........ - Còn cậu thỳ sao? Có chuyện gì để kể tôi nge hôk? - Tui có thik 1 cô gái nhưng cô gái đó lại đy thik Triệu Vũ. Haizz! - Uhm! Giờ cô ta đâu rồi? - Đy du học gòy nhưng cũg gần về nước - Vậy hả? Bất giác, Linh Linh cảm thấy nhói đau ở tim. Cô hôk bít đây là cảm giác gì nhưng nó rất khó chịu. - Thôi khuya rồi. Về đy Quân! - Ukm! Ngủ ngon nha - Anh cũg vậy. pp - À cho tôi sdt kủa cô đk hôk? - Uhm! Đưa dt kủa anh đây... Tôi lưu số tôi rồi đó. Zia` nhá * Tại căn biệt thự kủa nhà Linh Linh* -< Quái lạ! Cảm giác đó là cảm giác gì nhỉ? Thôi kệ, mình hôk cần bít> Cô ngâm mình trong bồn nước đk nửa tiếng thỳ đứng dậy rồi đy ra Cốc...cốc...cốc... - Vào đy! - Thưa ba! Con chắc ba đã bít chuyện - Uhm! Con làm tốt lắm. Pải vậy mới là kon gái ta. Con pải quyết đoán. hôk đk nhu nhược, hỉu hôk? - Vâng thưa ba. - Linh Linh ba mới nhận nuôi 1 đứa kon trai - Vì sao vậy ạ? - Ba tình cờ gặp nó thôi. Nó 16 tuổi, bằng con đấy. Nó tên là..... - Ba mún làm gì thỳ làm. Đừng để kon thấy mặt nó là đk. Nói rồi cô bỏ lên pòng. - Đúng là 1 ngày thật dài với nhìu chuyện. Thôi đy ngủ đã, mình mệt lắm rồi Chap 7 nek!!! *0*0* 1 ngày mới lại bắt đầu. Linh Linh với tay tắt cái đồng hồ báo thức. Cô đy làm VSCN rồi xuống nhà - Ăn sáng rồi đy học con! - Dạ thôi! Con đy lun ( còn giận chyn tối wa naz) Cô bỏ đy sau câu nói đó khiến ba cô hôk nói đk thêm lời nào. Cô póng xe hết tốc độ để đến trường. Kít!!!!!!!!!!! May mà cô dừng lại kịp hôk thỳ tông pải nhỏ nào đag đứng trước cổng trường. Nhỏ nỳ nhìn cũg đk, mỡi tội chảnh wa[img][/img]=.=;; - Nè! Kon nhỏ ngồi trong xe kia! Linh Linh bước ra khỏi xe khiến nhỏ đó ngạc nhiên wa[img][/img] đáng vì cô wa[img][/img] đẹp - Kêu tao ak? - Um! Sao mày dám tông xe vô ngừi tao - Trúng chưa za? - Ax láo nhỉ? bít ta là ai hôk? - Ai? Giúp việc nhà tao ak? - Nói cho mày bít! Tao là con gái kủa tập đoàn nhà họ Trần - Kệ mày! Tránh đường cho tao đy - Mày đk lắm! - Để tao koi mày làm jk đk tao Nói rồi Linh Linh way ngừi bỏ đy * Vào lớp* - Các em hum nay lớp chúng ta có bạn mới. Vào đy em! - Xin chào các bạn! Mình là Trần Phương Nghi, con gái kủa tập đoàn Trần. Mong các bạn giúp đỡ! - Uhm đk gòy! Giờ em mún ngồi ở đâu? - Dạ! Cho em hỏi trong lớp có bạn Minh Quân và Triệu Vũ pải hôk ạ? - Uhm! Em wen 2 ngừi đó ak? - Dạ tụi em là bạn thân thưở nhỏ - Chắc tụi nó xuống canteen với Linh Linh gòy - Xin pép cô em xuống đó ạ! - Uhm * Canteen* - Linh Linh, Minh Quân! Tối wa 2 ngừi đy đâu? Khai ra mau - Đâu có- cả 2 đều đồng thanh nói - Haha! 2 ngừi zui thiệt - Minh Quân, Triệu Vũ! Giọng nói kủa nhỏ nỳ làm Linh Linh mún ói và cô thề nếu nhỏ nỳ nòi kỉu đó 1 lần nữa thỳ koi như đời nó xong... - Phương Nghi? Là cậu ak? - Tớ đây! - Công chúa của chúng ta zia gòy- Cả 2 đều đứng lên ôm chầm lấy nhỏ đó hình như tên P.Nghi thỳ pải ^^. Linh Linh rất mún khóc nhưng cô hôk thể khóc trước mặt họ. Bất chợt nhỏ P.Nghi way sang Linh Linh - Các cậu, kon nhỏ nỳ hùi sáng tông xe vào tớ á! - Linh Linh, cô tông xe vào P.Nghi ak?- Quân nói vs giọng đầy tức giận - Cái gì? Hay cô ta đứng làm ngừi mẫu trước cổng trường hôk cho tôi đy za? - Cô xin lỗi P.Nghi đy! - Tôi hôk có lỗi! Linh Linh đứng lên chạy vụt đy vs khuôn mặt đầy nước mắt. Lần đầu tiên cô bị ngừi khác nghi oan - Minh Quân lần nỳ cậu wa[img][/img] đáng rồi đấy. Linh Linh, chờ tui với! Nói rồi Triệu Vũ cũg bỏ chạy theo Linh Linh - Hixx...Tớ nói zay là sai hả Quân?- P.Nghi bật khóc ( cái đồ nước mắt cá sấu) - Hôk có gì đâu! Cậu nín đy Linh Linh chạy ra bãi đất pía sau trường. Triệu Vũ đuổi theo sau. Cô ngồi xuống bãi cỏ, những giọt nước mắt nóng hổi từ từ lăn trên má cô. - Đừng khóc nữa! Tính thằng đó zay. Đừng chấp làm gì - Cậu tin tôi chứ? - Uhm! - Kon nhỏ đó sẽ pải trả giá đắt cho chuyện này - Thôi thôi! Bớt nóng đy. Lát qua nhà tui chơi đy. Tui kể chuyện tại sao thằng Quân nó lại như zay cho nghe. - Uhm! 9a.m tại nhà Triệu Vũ - Cậu uống jk? - Jk cũg đk - Zậy uống nước hoa quả nhá - Uhm - Đây nè! -......... - Cậu nghe nè: từ nhỏ Minh Quân đã thik P.Nghi.... - Tại sao lại thik kon nhỏ đó? Tui thấy xung quanh cậu ta có nhìu ngừi đẹp hơn nhỏ đó nhìu mưh - Nói thik cũg hôk pải. Từ nhỏ xung quanh tên đó chỉ có 1 mình P.Nghi là kon gái thui. Mọi đứa kon gái xung quanh cậu ta đều bị P.Nghi làm biến mất. Trong khi đó cô ta lại thik tớ nhưng cũg mún có M.Quân- nếu tớ hôk lầm thỳ đó là mục đích P.Nghi về nước. Cậu nên cẩn thận vs P.Nghi đấy, chơi thân từ nhỏ nên tớ hỉu tính cách kủa cô ta lắm. Nếu mún cái gì cô ta nhất định sẽ có bằng được - Cẩn thận ak? Cậu nghĩ tôi là ai? Tôi là Linh Linh đấy. Chỉ cần 1 cuộc đt kủa tôi thôi nhà cô ta cũg đủ pá sản gòy đấy - Uhm bít là zay! Nhưng cẩn thận vẫn hơn - Uhm! Chán wa[img][/img] ak!!! - Đy chơi hôk? - Đy đâu? - Thỳ mún đy đâu thỳđy! - Ok. Hum nay dành cả ngày để vui chơi đy - Đy thui Trong khi đó tại chỗ kủa M.Quân vs P.Nghi - < Kon nhỏ đó tính cướp Tr.Vũ kủa mình ak? Đâu dễ như zay. Mình nhất định pải có được cả M.Quân vs Tr.Vũ> - P.Nghi, cậu đang nghĩ chuyện jk zay? - Hôk có jk! - Uhm! Tiểu công chúa kủa tớ vẫn xinh như ngày xưa nhỉ? - Cậu cứ đùa hoài! ( đồ gian xảo) - Hỳ! Trở lại vs Tr.Vũ vs L.Linh - Khu vui chơi á? - Tất nhiên! Lúc đầu óc pị stress thỳ đến đây là zui nhất á. - Cậu cũg tâm lí wa[img][/img] ha! - Tui mưh. Zo chơi thui - Ok! .... - L. Linh, cậu thik chơi trò jk đầu tiên? - Để koi. Tàu lượn siêu tốc đy - Ukm! Để tớ mua vé ... - Đây nè! Đy thui Tàu lượn bắt đầu khởi hành L.Linh nắm chặt tay Tr.Vũ mỉm cười vui vẻ, đôi lúc cô hét lên lúc tàu trượt xuống dốc [ Tr. Vũ] Sao em lại có thể dễ thương đến vậy chứ. Tôi mún mãi mãi đk nhìn thấy em cười. Em đừng khóc nhé! Tr. Vũ nở nụ cười thiên thần tặng cho L.Linh. Cô cũg mỉm cười đáp lại... Và rồi chuyến tàu cũg dừng. L.Linh vs Tr.Vũ bước xuống, 2 ngừi vẫn kòn nắm tay nhau. Đến lúc L.Linh pát hiện tay mình đang nắm tay Tr.Vũ thỳ cô giật mình rút ra - Xin... xin lỗi cậu nhá! - Hỳ! Hôk có gì Nụ cười kủa Tr.Vũ lần đầu tiên làm L.Linh ngẩn ngừi -< Cậu ấy có nụ cười đẹp thật.> - Linh Linh, giờ đy nhà ma đk hôk? - Tất nhiên là Ok rùi! Vào nhà ma 2 ngừi vừa đy vừa 8 vs nhau thỳ bỗng nhiên 1 con ma áo trắng nhảy ra. Theo pản xạ tự nhiên, L.Linh tung chưởng khiến con ma đó ngã lăn ra đất ( oh my god!?). Con ma đó lộm cộm bò dậy vsf chạy mất khỏi chỗ đó - Hay wa[img][/img]. Haha. Ma mà cũg dám đánh - Ai mượn hù tui. - Thôi thôi. Ra khỏi đây đy. Hôk khéo lát nữa lại xảy ra án mạng - Jk zay? Đang chơi zui mà... Hôk đợi L.Linh nói jk, Tr. Vũ đã nắm tay kéo cô ra ngoài. L.Linh lúc ấy chỉ bít im lặng và đy theo Tr. Vũ - Hum nay zui thix á! - Zậy hả? - Uhm. Tks cậu nhá. Nhờ có cậu mà hôm nay tui mới zui như zậy Nói rồi, L.Linh póng xe chạy đy và way lại nói: - Paizz nhá! Tr.Vũ chỉ bít đứng đó mỉm cười nhìn theo Tại căn biệt thự nhà L.Linh. Vừa bước vào, cô đã thấy mặt đưa kon trai nào lạ hoắc đang nằm xem pim. - Ai đây? Tên kon trai way mặt lại nhìn L.Linh vs ánh mắt khó chịu - Cô là ai? - Zậy anh là ai? - Tôi là Ng~ Hoàng Khang, được ông chủ nhận nuôi. Còn cô chắc ngừi làm ak? - Tôi là ngừi làm nhưng vẫn có quyền đuổi anh ra khỏi nhà tôi ngay tức khắc đấy. - Tôi thách cô đấy! Đợi bố nuôi tôi zìa tôi cho cô bít tay ( tên nỳ ngu thý sợ hôk bít mình đang nói chuyện vs ai) - Được thôi! “ Tách Tách”- cô búng tay 2 cái, vệ sĩ kủa cô( pải hơn 10 ngừi) bước đến - Thưa cô chủ cần gì ạ? - Xứ lí tên này. - Vâng! - Á khoan! Thỳ ra là tiểu thư. Tôi hôk bít mong tiểu thư tha lỗi… Tên đó chưa kịp nói hết câu thỳ L.Linh đã tặng cho tên đó 1 cú đấm gọi là “ quà chào mừng”. Tặng quà cho tên đó xong, cô bỏ lên pòng kèm theo cái liếc sắt như mũi dao. Tên đó còn đứng ngẩn ngơ chưa hỉu chuyện gì. Đến khi tỉnh ra thỳ mới thấy rất đau. ui! đúng là con gái mafia Chap 8 1 ngày trời âm u, hôk nắng kũg hôk mưa. Như thường ngày, L.Linh lại đy học. Cô leo lên chiếc Lamborghini Galardo đến trường. Cô gặp tr. Vũ ngoài cổng trường và 2 ngừi cùng đy vào trong. P.Nghi thấy cảnh đó trong lòng rất tức, liền chạy đến nắm lấy tay Tr.Vũ: - Cậu kì gê á! Bạn thân cậu ở đây hôk đy, lại đy vs kon nhỏ đó Tr. Vũ chưa kịp nói jk thỳ L.Linh phán 1 câu sởn gai ốc: - Đy vs ngừi như cô pủi sáng cho họ tưởng đy vs mấy kon vừa trốn viện ak? - Ax kon nhỏ này! Được lắm, ra đây đy P.Nghi vừa nói xong thỳ 1 đám ngừi mặc đồ đen bước ra. Nhỏ lên giọng giới thiệu; - Đây là những ngừi giang hồ tao thuê mấy ngàn đô/ giờ từ ông trùm Ng~ Hoàng Văn đó - Zậy ak? Haha - Cười jk? Tụi bây xông lên đy. - Á! Cô chủ! Chết rồi! - Sao gọi kon nhỏ đó là cô chủ- P.Nghi hỏi vs giọng ngạc nhiên L.Linh khẽ liếc mắt vs bọn họ vs ngầm ý hôk sao, cứ đánh đy. Thế là cả bọn cùng xông lên. Nhưng chỉ 1[img][/img] sau, cả bọn đều bay khỏi cửa sổ. P.Nghi như hóa tượng. mặt xanh như tàu lá chuối. Tr. Vũ chỉ bít đứng im nhìn, cậu hôk ngờ cô bé P.Nghi ngày xưa dễ thương đã biến mất thay vào đó là con ngừi độc đoán và mưu mô. Thấp thoáng thấy bóng M.Quân ở đằng xa, P.Nghi ngồi thụp xuống đất ôm mặt khóc. M.Quân vừa bước đến cửa lớp thỳ thấy 1 cảnh hỗn loạn: P.nghi thỳ ngồi khóc, L.Linh thỳ đứng khoanh tay dựa ngừi vào tường cười nửa miệng còn Tr. Vũ chỉ bít đứng nhìn. Thấy M.Quân, P.Nghi vội đứng lên chạy đến than: - M.Quân ơi! Tớ đã làm jk có lỗi vs bọn họ chứ, tại sao họ lại đánh tớ? - Ai? - L.Linh á! - L.Linh, sao cô lại wa[img][/img] đáng như zậy? - Wa[img][/img] đáng ak? Thỳ sao? P.Nghi, tôi cho cô bít; tôi sẽ vạch trần bộ mặt kủa cô cho mọi ngừi bít đằng sau cô công chúa kia thật sự là ai? - Cô ta nói zậy là sao, P.Nghi? - Tớ hôk bít! L.Linh way mặt bước đy theo cách kủa 1 mafia chính hãng. M.Quân mặc dù đang ôm P.Nghi vào lòng nhưng cậu lại hôk có cảm giác jk hết. Lúc L.Linh bỏ đy, cậu lại dâng lên 1 cảm xúc khó tả.Tr. Vũ đy ngang wa P.Nghi, nói nhỏ chỉ đủ cô nghe: - Hãy dừng lại khi wa[img][/img] muộn! P.Nghi thoáng giật mình, nhưng nhỏlại nghĩ :< P.Nghi này đã mùn jk thỳ sẽ có đươc thứ đó> - Quân này! Tớ đy nói chuyện vs Tr.Vũ 1 tý nhá - Uhm - Tr. Vũ, ra nói chuyện vs tớ 1 chút - Zỳ sao? - Cứ theo tớ! Ngoài hành lang - Có chuyện jk? Nói đy - Cậu thik kon nhỏ L.Linh đúng hok? - Có thỳ sao? hôk thỳ sao? - Nếu cậu đồng ý làm pạn trai tớ thỳ tớ sẽ tha cho kon nhỏ đó. - Haha! Cậu đùa ak? Tớ hôk thik cậu thỳ sao làm pạn trai cậu đk? - Hok thỳ thui. Cậu sẽ pải hối hận về quyết định này. -< P.Nghi rất mưu mô. Lỡ Làm jk L.Linh thỳ sao?. Thôi đk gòy. Tớ đồng ý. Nhưng cậu pai hứa hôk đk làm jk L.Linh đk hôk? - Uhm < mắc bấy gòy Tr.Vũ, cậu sẽ là kủa tớ, kon nhỏ đó pải biến mất> Đk goy, đy thui! -....................... - Quân! Tớ vs Vũ là 1 cặp á M.Quân hơi bất ngờ zỳ tin đó. Nhưng cậu lại hôk cảm thấy đau lòng. Zỳ sao zậy? Cậu đã thik P.Nghi từ nhỏ mà! Tại sao lại hôk có cảm giác jk? - Chúc mừng 2 ngừi! P.Nghi thoáng chút ngờ ngợ, nhỏ giật mình hôk hỉu zyf sao M.Quân lại có thể nói câu đó ra 1 cách dễ dàng như thế, hôk 1 chút phán cảm. Dù vậy, nhỏ vẫn tươi cười đáp lại: - Cảm ơn cậu nhìu lắm! Còn về phần Tr. Vũ thỳ khỏi pải nói. Lúc này cậu tức hết nổi nhưng cũng cố ra vẻ vui vẻ: - Uhm! - À Quân! Chìu nay cậu có rảnh hôk? - Có jk hôk? - Đy uống cafe vs bọn tớ thôi mà - Cũng đk. Mấy giờ? -5p.m, tại quán Clindy nhá! Cậu cũng đến lun nha, Tr. Vũ - Ok! L.Linh giờ đang làm jk nhỉ? Suýt nữa bỏ qên cô nàng gòy. Thỳ ra cô nàng đang nằm ngủ ở bãi cỏ pía sau trường ( heo ak?). Thật ra thỳ hôk pải ngủ, cô chỉ nằm nhắm mắt zay thui. Cô đag suy nghĩ tại sao coo lại khóc lúc pị tên Quân đó nghi oan chứ, cô có thể xông vào và cho nhỏ P.Nghi vs tên Quân đó 1 trận mà. Tim cô lúc đó lại nhói lên nữa. Đó là cảm giác jk nhỉ? Làn gió nhẹ thổi wa đưa cô vào giấc ngủ thật nhẹ nhàng.Tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ ăn trưa đã đến. Lúc này L.Linh mới tỉnh dậy. Cô đưa tay dụi mắt, tưởng đâu mình nhìn lầm: - A.............a..................- cô hét toáng lên làm tên kon trai đó bật dậy - Có chuyện jk mà cô la lớn zay? Ai chết ak? - Anh..........anh....làm jk ở đây? - Ngủ. Cô hôk thấy ak? - Tôi đến đây trước. Sao anh lại đến đây? - Thik thỳ đến Mặt L.Linh đỏ như quả gấc. Cả tiếng đồng hồ cô nằm ngủ bên cạnh 1 tên kon trai. Việc này mà đòn ra ngoài thỳ còn đâu là thể diện của 1 sát thủ khét tiếng trên giới giang hồ. - À! Nếu việc cô nằm ngủ ở bãi cỏ sau trường vs 1 tên kon trai mà đồn ra ngoài thỳ sao nhỉ?- M.Quân mỉa mai -< Sao hắn đoán đk ý mình zay chài. Chết ròy! Đành pải xuống nước năn nỉ hắn thui. Đồ gian xảo!> À...ờ.......bạn tốt( xỉu!) đừng nói cho ai nge nhá - Tại sao tôi hôk đk quyền nói? -< Hình như tên này kòn nợ mình 1 đk lúc đánh nhau. Giờ là lúc để nó pát huy tác dụng đây. Haha!> Cần tôi cho lí do chứ jk? Bời zy` anh còn nợ tôi 1 đk lúc anh đánh thua tôi! - Cô........cô.....đk lắm. Nhưng tôi vẫn sẽ nói thui. Trừ khi cô thục hiện 2 đk kủa tôi ( toàn mấy kẻ gian xảo =.=;;) - Đk jk, nói đy! ( hôk zy` danh tiếng mình đâu cần hạ nhục như zay! khổ qá. hjxxx) - Thứ nhất: cô pải xóa bỏ đk lúc trước đy - Ok. Zay còn thứ 2 là jk? - Chưa nghĩ ra. Từ từ đã! - Mặc kệ anh! Khi nào nghĩ ra thỳ phone cho tôi. Cô bỏ đy để lại 1 tên điên đang mỉm cười zy` sung sướng ( pó tay). Tại canteen của trường Cô vào và mua 1 ly cafe kèm theo cái bánh donut phủ socola và chọn chỗ ngồi gần cửa sổ. Mấy ngày gần đây nhìu chuyện xảy ra wa[img][/img] làm mình chẳng nhớ đk jk hết. Hôk bít sẽ có chuyện jk nữa đây? 1 ý nghĩ vụt thoáng wa. Linh tính mách bảo cho cô sắp xảy ra chuyện nhưng nó hôk cho cô bít là tốt hay xấu. Nó wa[img][/img] mơ hồ. Bỗng 1 bàn tay đặt nhẹ lên vai cô. Theo phản ứng tự nhiên, cô way lại và tặng tên đó 1 cú đấm ngay mặt ( ai mà xui thía nhờ?) - Chị ơi! Làm jk gê thía? Em Khang nè! - Sao lại ở đây? - Thỳ ba chuyển em wa đây học - Uhm - Có jk chị giúp đỡ em vs nhé- Thèng bé nói tặng kèm nụ cười thật tươi cho chị mình - < Thằng bé cũng đâu đến nỗi tệ> Uhm - Thôi em đy chơi đây. Paizz chị - Đy đy Nói rồi H.Khang chạy vụt đy. Trong canteen lại bắt đầu nổi lên những tiếng xì xào chẳng hạn như: - Kon nhỏ đó mới đén trường mà đã wen toàn hotboy. Nhìn mặt mún ói ( nhìn lại các cô đy, ghen tỵ ak?) - Ngay cả H.Khang là hotboy mới chuyển vào trường cô ta kũg kua cho đk. Thiệt hết bít. v.....v........ L.Linhnghe thấy hết nhưng chỉ bỏ ngoài tai. Cô hôk thèm để ý đến mấy kẻ tiểu nhân đó. Cô ra khỏi canteen, cô mún đy dạo 1 tý để tận hưởng khí trời ý mà. Bỗng cô nghe 1 đám kon gái đang nói chuyện vs nhau: - Kon nhỏ Lan Anh ( là kon nhỏ hum bữa đòi đánh L.Linh mà thua ý ^^) dạo này láo nhỉ? Bắt nó ra đây! - Vâng! L.Linh nán lại 1 chút để xem chuyện jk sẽ xảy ra. Bản tính tò mò lại trỗi dậy ý mà. 1 lúc sau, nhỏ L.Anh đk dẫn tới - Các ngừi bắt tôi đến đây làm jk? - Im đy! Dạo này mày kũg láo wa[img][/img] nhỉ? Dám sai ngừi theo dõi tụi tao cơ đấy. Mún lên làm chị 2 kủa trường này ak? Mơ đy. Các em! Cho nó 1 trận đy. Thía là cả lũ xông vào đập L.Anh tới tấp. L.Linh thấy cảnh đó chịu hôk đk. Máu mafia nổi dậy đây mà! - Mấy đứa kia! Cả lũ mà xúm zo đánh 1 đứa mà hôk bít nhục ak? - Mày là đứa nào mà dám lớn tiếng vs tao? - L.Linh cứu tôi vs- L.Anh nói, giọng nhỏ thật mệt, tội nghiệp nhỏ wa[img][/img] - Tao là ai mày hôk cần bít! - Ax, kon này láo. Tụi bây xông lên xử nó cho tao! L.Linh chỉ cười nửa miệng, tụi này thỳ chỉ có võ mèo cào chứ võ jk mà chảnh. Đúng như L.Linh đoán, tụi nó chỉ là bọn nhãi nhép tép riu. Chỉ 1 đòn kủa L.Linh, tụi nó đã văng ra xa típ tắp. Còn lại kon nhỏ cầm đầu. - Giờ sao?- L.Linh hất hàm lên hỏi - Cô mún thỳ cứ đánh đy. - Đánh cô bẩn tay. Tôi chỉ cánh cáo cô, lần sau còn đụng đến ai trong trường thỳ đừng trách tôi Nói rồi, L.Linh dìu L.Anh vào pòng y tế. L.Anh mở mắt ra thỳ thấy L.Linh đang chăm sóc cho cô - Tôi đã cho ngừi đánh cô mà cô vẫn đối xử tốt vs tôi đk ư?- L.Anh thì thào hỏi khẽ. - Chuyện lần trước tôi bỏ wa, cô cứ koi như hôk có jk đy. - Um! Cảm ơn cô, liệu tôi trở thành bạn kủa cô đk hôk? Trong trường này tôi kũg chẳng có bạn. - Tùy cô thôi! - L.Anh, hình như cô học chung lớp vs tôi ak? - Uhm! Nhưng đừng xưng hô bằng cô vs tôi nữa. Gọi là cậu vs tớ đy. Nghe hay hơn! - Sao cũg đk! Thôi cô nghĩ đy. Tôi về lớp. - Đã bảo đừng xưng hô như zay nữa mà! - Uhm! Bít gòy, sr mưh! < cậu ấy thật giống Minh Anh> Lần đầu tiên L.Anh thấy L.Linh cười. Nụ cười thật tự nhiên. thật đẹp. L.Linh quả là người bạn tốt. Cô hối hận vì lúc trước đẫ hỉu lầm L.Linh - Để tớ về lớp vs cậu lun nha, L.Linh! - Uhm! Vậy cậu về vs tớ đy 2 người trở thành bạn thân từ đấy. Họ dắt nhau tung tăng về lớp. Cả lớp đk phen ngạc nhiên vì cô tiểu thư kiêu kì L.Anh lại làm bạn thân kủa L.Linh - Trời sập gòy pà kon ơi!- 1 tên trong lớp hét lên Hắn bắt gặp ánh mắt hình mũi dao kủa L.Linh liền im lặng, ngồi xuống giống 1 kon cún bị bắt gặp lúc đang ăn vụng. ^!^. L.Anh ôm cặp sách chuyển sang chỗ L.Linh ngồi lun. Chắc hẳn cô vẫn còn sợ chuyện hồi sáng. Pà chủ nhiệm đẩy cửa bước vào, cất lên chất giọng rất chi là " giả nai": - Các em! Lớp chúng ta có bạn mới. Các em vào đy! Cánh cửa mở ra. 1 nam, 1 nữ. Người nam rất ư đẹp trai, có phần lãng tử. Còn cô gái toát lên vẻ sang trọng nhưng hôk kiêu ngạo. - Chào các bạn! Mình là Minh Anh. - Còn mình là Tuấn Kiệt. L.Linh nghe đến 2 cái tên đó thỳ giật mình nhìn lên. Cô hôk tin vào mắt mình. 2 người này rất giống những người bạn thưở nhỏ của cô. Nhưng hôk thể như thế đk. Họ đã mất rồi mà, lúc đó cô cũg có mặt. Tại sao? Mọi chuyện là như thế nào? Lúc đó, M.Anh và T.Kiệt cũg way sang nhìn L.Linh. 6 con mắt nhìn nhau tưởng như người wen đã lâu ngày giờ mới gặp lại. L.Linh ngồi bất động 1 chỗ, cổ họng cô nghẹn lên,hôk nói đk lời nào. L.Anh thấy vậy liền way sang hỏi: - Cậu có sao hôk L.Linh? - Hôk sao!- cô đáp vs giọng của người mất hồn 1 nụ cười nhẹ thoáng trên môi của 1 người học sinh mới đó. Cậu con trai tên T.Kiệt cất lời: - Thưa cô! Tụi em ngồi chỗ gần pạn L.Linh đk hôk ạ? - Các em có wen nhau ak? - Sao cô cứ pải hỏi thế nhỉ?- cô gái tên M.Anh bực tức nói - Cô sr! Các em cứ ngồi tự nhiên. Hôk đợi pà cô nói xong, T.Kiệt và M.Anh đẫ bước đến chỗ của L.Linh - Bọn tớ ngồi ở đây đk chứ?- M.Anh nói kèm theo 1 nụ cười tươi như hoa - Cứ... cứ... tự nhiên- L.Linh nói mà mắt vẫn hôk rời họ Thái đọ kủa cô khiến Tr.Vũ và M.Quân hết sức lo lắng. M.Quân đang thầm nghĩ liệu họ có pải những đứa bé trong câu chuyện lúc nhỏ kủa L.Linh. Giờ học bắt đầu nhưng L.Linh vẫn hôk nhét đk chữ nào vào đầu. Cô đứng lên, vụt chạy khỏi lớp. Có vẻ như T.Kiệt và M.Anh mún nói vs L.Linh điều jk đó nên cũg bỏ chạy theo. Cô vào WC rửa mặt rồi ra bãi cỏ pía sau trường. Cô lấy đt điện cho papa, cô mún hỉu rõ sự việc này như thế nào - A lô! papa ak? - Uhm! Cóa rỳ hôk con gái? - Bây giờ ba pải trả lời thật cho con bít : T.Kiệt và M.Anh còn sống hay đã chết? Ba cô dường như đẫ bít hết mọi chuyện ( hôk pít mới lạ! hôk có ổng thỳ ai chỉ cho 1 người đó L.Linh học trường này) - Sao ba im lặng vậy? Trả lời con đy - Con đã có câu trả lời rồi đấy- nói rồi, ba cô cúp máy cái rụp. Bên kia đầu dây, ông thở phào nhẹ nhõm. Ông đã sống với bí mật này từ lúc L.Linh 7 tưổi, ông đã wa[img][/img] mệt mỏi với nó. Bây giờ ông có thể trút bỏ nó đy như trút bỏ cái gồng xích lâu ngày vậy. Về phần L.Linh, cô nên vui hay nên bùn? Lúc bây giờ cô như 1 con người hôk có cảm xúc. Nước mắt cô cứ tuôn trào ( sao dạo này cô hay khóc thế nhỉ?). 1 bàn tay nhẹ đưa lên khuôn mặt và lau nước mắt cho cô. Đó là T.Kiệt, bên cạnh cậu còn có M.Anh. - Có thật là các cậu còn sống hôk? Tớ hô nhìn lầm chứ? - Cậu sao vậy?Wen mạnh mẽ của chùng ta đâu rồi? Sao lại khóc?- M.Anh mỉm cười nhìn cô bạn thân lâu ngày kủa mình - Uhm! Nếu đây là giấc mơ thỳ tớ mún sống trong đó mãi. - Thơ văn gê nhỉ, Wen!- T.Kiệt mỉa mai Đúng! Chỉ có M.Anh và T.Kiệt mới gọi cô là Wen. Đúng là họ rồi. L.Linh lau nước mắt, cô mỉm cười vs họ. 1 nụ cười thật sự, hôk chút phiền muộn hay âu lo. - Hôm đó 1 cậu làm sao mà thoát đk vậy? Bản tính tò mò trong L.Linh trỗi dậy. - Suýt đy ăn Tết vs ông bà đấy. May mà vệ sĩ kủa cậu đến kịp. Đưa bọn tớ vào bệnh viện....- T.Kiệt kể trước. - Ba mẹ bọn tớ mún tìm ra kẻ chủ mưu cùa vụ này nên pải giả vờ như bọn tớ đã chết. - Tìm đk chưa mà các cậu lại về đây? - Chưa! Nhưng ba cậu phone cho ba mẹ bọn mình kêu bọn mình về vì đã tìm ra tung tích của bọn đó. Cậu bít ai hôk?- M.Anh hỏi trong lo lắng - Tớ hôk bít nhưng ba tớ còn giữ 1 vật chứng còn sót lại kủa bọn chúng. Hôk sớm hay muộn bọn chúng sẽ đến lấy. Đến lúc đó chúng ta sẽ bít chúng là ai thôi. Khỏi lo! - Wen đã nói zay thỳ ok rùi. Đy chơi thui!- T.Kiệt đề nghị - Uhm! Mới có 3h30 p.m mưh. Đy đy ha, Wen! - Thôi đk gòy. Koi như hum nay chúng ta làm tiệc chúc mừng ngày Crystal Black trở về nào. Đy thui! - Bọn tớ hôk có xe!- M.Anh giả vờ ngây ngô nói - Nhỏ này! Tưởng tớ hôk có xe ak? - Hôk pải là hôk có. Nhưng sợ bọn tớ chết oan- Lại T.Kiệt tên này hôk mỉa mai L.Linh thỳ hắn chịu hôk nổi ak? - Đúng đó! Ai chứ danh tiếng Wen về việc lái siêu xe tụi này bít wa[img][/img] rõ- Giờ đến phiên M.Anh 2 người này nói wa[img][/img] hôk để ý đến mặt L.Linh đang đỏ lên, khói bốc đầy đầu. Hiện tượng núi lửa sắp phun trào. Xin mọi người chuẩn bị đồ đy lánh nạn - 2 người kia!- L.Linh hét lên- Chết vs tui. Đứng lại đó. Thế là 1 mình L.Linh rượt 2 tên yêu quái kia chạy 5 vòng quanh cái sân trường rộng bằng 2 sân xe đua ấy ( mẹ ơi! tụi này là ma hay người zay?) 1 nhóm đứng nãy giờ đã chứng kiến mọi chuyện xảy ra. Cảm xúc củ họ đang xen lẫn nhau. Vui vì cô bạn của mình đã tìm lại đk niềm vui, pùn vì họ sợ mất cô. Họ sợ cô sẽ quên bọn họ, sẽ đưa bọn họ vào lãng quên Sau cuộc đuổi bắt 5 vòng sân ( khìn!?), họ lên chiếc Koenigsegg Trevita của L.Linh đy đến 1 nơi. Đó là nơi nào? Chính là bãi cỏ ngày xưa. Gió buổi chiều lồng lộng, những cánh hoa bồ công anh bay phất phơ trong gió. - Quang cảnh nơi đây chẳng có jk thay đổi hết ha?- L.Linh cất tiếng hỏi - Uhm. Vẫn hiền hòa và yên bình giống ngày xưa- M.Anh nói rồi ngồi bịch xuống nền cỏ xanh rì. T.Kiệt cũg ngổi xuống. Họ ôn lại biết bao kì niệm xưa vui có, pùn có. - Mà lần này 2 cậu về ở đâu? - Nhà cậu!- T.Kiệt đáp gọn lõn - Cái jk? Nhà tớ á? Thiệt hôk? - Hôk tin ak? Hay hôk thik?- M.Anh tinh nghịch nhìn L.Linh - Thik wa[img][/img] ấy chứ! Mà dọn đồ wa chưa đấy? - Dọn từ hồi sáng cơ!- T.Kiệt trả lời- Lúc cậu đy học ấy - Uhm! - Nghe nói cậu là 1 mafia ak, L.Linh? - Đâu có! Lâu lâu đy đánh cho zui thui. Mafia nỗi jk? ( nói dối nà) - Thiệt hôk? Mình nhớ bác Văn kể là hum bữa có người dùng kim châm để moi mắt kẻ nào đó ( gê wok[img][/img]) rồi còn dùng súng bắn 2 cánh tay nữa mà. Ai zay ta?- M.Anh tinh nghịch nhìn L.Linh - Ờ thỳ.....Kệ tớ! Gét. Giận cậu lun á, M.Anh!- L.Linh làm mặt nũng nịu way sang chỗ khác - Thui mà L.Linh, đừng giận nhá nhá! - Giỡn thui! Ai giận cậu đâu! -< L.Linh lớn rồi mà tính như trẻ con ấy! Dễ thương wa[img][/img] đy mất!>- T.Kiệt nghĩ zay vs nụ cười trên môi - Thui! Giờ đy đâu đy. Ở đây nãy giờ gòy- L.Linh đề nghị - Uhm! Nhưng L.Linh, tớ mún đy mua sắm 1 tý. Đk hôk? - Cậu thỳ lúc nào chả mua sắm!- T.Kiệt chọc M.Anh - Uhm! Tối đy kũg đk. Giờ chúng ta đy Parkson Paragon . - Đồng ý 2 tay lun!- M.Anh reo lên - Cậu thỳ sao, T.Kiệt? - Thỳ thôi! Đi cùng lun chứ sao Cả 3 cùng đy đến khu trung tâm mua sắm đó. Họ đy đến gian hàng quần áo đầu tiên. Sau khi chọn đk mấy cái đồ vừa ý ( tổng giá trị trên mấy chục triệu đêy[img][/img]), họ ra quầy tính tiền - Dạ, tổng cộng của quý khách là 15890000. Chợt thấy bóng nhỏ P.Nghi vs Tr.Vũ đằng xa, L.Linh thì thầm vào tai 2 người bạn điều jk đó khiến họ bật cười. Hôk hẹn mà cả 3 cùng nói 1 lần: - Để quên tiền ở nhà gòy! Nghe tiếng hét, P.Nghi kéo Tr.Vũ đến koi ( nhìu chuyện wa[img][/img]). Cô thu ngân ngớ người, trông bọn này sang trọng thế mà hôk có tiền. - Các cô cậu đừng giỡn chứ! Trông các cô cậu thế này mà hôk có tiền. - Đúng rồi! Nghèo mà bày đặt vào khu này- Giọng nhỏ P.Nghi cất lên ( mún bay đén xé xác nó wa[img][/img]) - Sr! Bọn tôi hôk có tiền, nhưng có cái này! Nói rồi cả3 người bọn họ rút ra thẻ V.I.P. Tống giá trị của mỗi chiếc thẻ này là 15 tỷ đồng. - Bọn tôi hôk wen cầm tiền, đy đâu mang theo cái thẻ này cho tiện, chứ hôk có như ai kia cầm theo tiền!- M.Anh liếc xéo về pía P.Nghi đầy ý mỉa mai L.Linh, T.Kiệt vs Tr.Vũ đứng cười khúc khích - Hừ.... cái bọn này...- P.Nghi bỏ đy vs cái đầu bốc đầy khói. - Thôi M.Anh ơi! Bọn tớ xin cậu! Cậu đy 1 mình đy, bọn tớ hết sức gòy- L.Linh vừ nói vùa thở dốc T.Kiệt thỳ hết nói đk gòy, 2 tay cậu đầy cứng những giỏ đồ kủa M.Anh - Thế ai xách đồ cho tớ?- M.Anh ngây thơ hỏi ( sax!) - Vệ sĩ kủa tớ! - Đâu? - Ra đy. Lén lút làm jk?- L.Linh hét lên - Cô chủ! - Đy theo M.Anh xách đồ đy! - Nhưng thưa cô chủ.... - Hôk nhưng nhị jk hết! - Vâng! - Vậy tớ đy nhá! Khi nào xong tớ phone cho - Ok! Pp - Khỏe! Thoát khỏi gánh nặng. - Hj` - Giờ tớ vs cậu đy đâu đây L.Linh? - Đy cafe hok? - Uhm! L.Linh vs T.Kiệt đy ra 1 quán cafe gần đó ngồi uống - Quán Clindy ak?- T.Kiệt ngạc nhiên hỏi - Uhm, sao? Có jk hôk? -Hôk có jk! Họ chọn cái bàn gần cửa kính nhìn ra vườn. - Quý khách dùng jk ạ? - Cho tôi 1 cafe sữa - Còn tôi 1 cafe đen Cô phục vụ nhì T.Kiệt hôk chớp mắt -< Người đâu đẹp trai dữ zay trời. Ước jk mình là bạn gái kủa anh ấy> ( mơ mộng wa[img][/img] nhỉ?) - Này chị!- L.Linh đưa tay phấy phấy trước mặt cô phục vụ- Chị bị jk zay? - Hôk có jk. Xin quý khách đợi 1 lát ạ! < cô gài này chắc là bạn gái kủa anh này gòy, xinh thế kia mà> - Chết rồi!- L.Linh hét lên - Có chuyện jk zay? - Lúc nãy thay đồ, tớ để quên bộ đồng phục ở đó gòy. - Haha! Cậu mà kũg lo mấy chuyện đó nữa ak? Tớ có nghe nhầm hôk đấy? - Ờ mà tại sao pải lo nhỉ? - Cậu thik màu trắng ak, L.Linh? - Uhm! Sao cậu bít? - Nhìn chiếc áo cậu đang mặc thỳ piy[img][/img]. trong đó có bao nhiu áo mà chọn có 1 mìn chiếc áo màu trắng [url=http://kenhtruyen.pro/]http://kenhtruyen.pro/[/url] - Uhm! - Cậu dễ thương thật đấy! - Sao? - Khen mà! Hôk đk ak? - Tớ dễ thương từ nhỏ, khỏi nói - Pó tay - Đồ uống của quý khách đây ạ! - Cảm ơn! Cánh cửa quán đẩy ra, M.Quân bước vào. L.Linh hôk để ý điều đó. Cô chỉ biết trước mặt cô bây giờ là người mà cô thầm thik từ lúc nhỏ. - Cậu thik M.Anh ak, T.Kiệt?- L.Linh hỏi nhỏ, cô cũg chẳng bít zy` sao cô lại hỏi như zay nữa - Hôk, tớ chỉ koi M.Anh là pạn thui - Thế cậu thik ai? - Tớ......thik...... - M.Quân! Sao cậu đến sớm zay?- Giọng kon nhỏ P.Nghi vang lên - Uhm! Đến lúc này L.Linh mới nhận ra sự có mặt kủa M.Quân. - Cô gái đó là ai mà zo zuyen wa[img][/img] zay? - Nhỏ đó ak? P.Nghi đó. Người mà M.Quân vs Tr. Vũ đều thik- L.Linh cố nói to để bọn họ nghe thấy - Xấu thế!- T.Kiệt phán câu xanh rờn P.Nghi ngồi bên bàn bên kia nghe mấy người này nói zay tức lộn người. Nhỏ mún wa đấm cho 2 người này 1 trận lắm, mà có M.Quân vs Tr. Vũ ở đây thôi ( thách đó, có dám hôk?). Đúng lúc đó có 1 cô gái bước vào bàn của M.Quân. - Cậu đến trễ zay? - Sr! - Giới thiệu vs các cậu. Đây là Như Nguyệt- bạn kủa tớ - Chào 2 cậu! Cậu có pải M.Quân hôk? Cô gái chìa tay trước mặt M.Quân. Nhưng cậu hất tay đy - P.Nghi! tớ tưởng 3 người chúng ta ra đây để nói chuyện 1 cách vui vẻ. Hôk ngờ cậu lại đy giới thiệu bạn gái cho tớ. Cậu koi tó là jk vậy hả?-M.Quân nói rồi bỏ đy 1 mạch. - Tớ về đây! P.Nghi - Về đy! -< Đk gòy! Mình sẽ dùng cách tấn công trực diện! M.Quân sẽ là mục tiêu>- P.Nghi nghĩ zay vs nụ cười nham hiểm trên môi - Haha! Koi kịch xong gòy. Về thôi, T.Kiệt! - Uhm! 2 người đứng lên ra về hôk wen bỏ 100k trên bàn để trả tiền nước - Về thôi, P.Nghi! - Uhm! M.Anh vừa nói xong thỳ T.Kiệt xuất hiện trước mặt cô - Sao cậu đến lâu zay?- M.Anh phàn nàn Chợt cô nhìn lại mặt kủa T.Kiệt, khuôn mặt vui vẻ lúc sáng đâu? Giờ chỉ còn đôi mắt buồn sâu thẳm, khuôn mặt nhợt nhạt. Từ ngắn gọn nhất để miêu tả T.Kiệt lúc này là: có xác hôk hồn - Thôi, mình về đy T.Kiệt. T.Kiệt hôk nói jk, cậu chỉ mở cốp xe cho M.Anh bỏ đồ vào. Đợi M.Anh lên xe cậu liền phóng hết tốc độ. M.Anh ngồi trong xe mà cô cảm tưởng như ngồi cạnh tử thần. Hai tay cô bấu chặt vào ghế xe, cô hét lên: - Chạy chậm thôi, T.Kiệt! Cậu định giết tớ đấy à. Chiếc xe phanh gấp. Cả người M.Anh như muốn đập vào kính xe. - Tớ xin lỗi!- T.Kiệt nói bằng giọng rất chi là lạnh lùng, giống mấy người xã hội đen zay. M.Anh gét nhất là giọng nói này. - Tớ hôk bít cậu có chuyện jk nhưng cậu đừng có thái độ đó. Cậu có bít cậu suýt giết tớ hôk hả?- Cơn giận kủa M.Anh lên đến cực độ. - Thôi, cậu lên xe đy. Chúng ta về!- Vẫn thái độ đó, hôk có jk thay đổi M.Anh hằn học bước lên xe. T.Kiệt thỳ lần này cậu cố gắng chạy xe thật chậm để khỏi pị cô bạn mình nói nữa. Rốt cuộc họ cũng về đến nhà. Về phần L.Linh, cô ra bờ sông nơi mà M.Quân đã dẫn cô đy lần trước. Ra đây cô càm thấy mình rất thanh thản, mọi phiền muộn trong cô đk giải tỏa. Gió đêm thật lạnh. Cô đang nhớ đến M.Quân. Nhớ lần cô đụng pải Quân ở sân trường, lần cô, Quân vs Tr.Vũ đy công viên hay chính cái lúc mà Quân dẫn cô ra đây. Tất cả đã để lại cho cô những kỉ niệm thật đẹp. Có lẽ bây giờ cô đã có câu trả lời thành thật nhất cho trái tim mình. Cô đã bít người nắm giữ chiếc chìa khóa để mở cửa con tim cô là ai. Cô đâu có bít, người đó đang ngồi đây, chỉ cách cô mấy chục mét thui. Và điều quan trọng là người đó cũg đang nghĩ về cô. Nhưng hướng theo đuổi suy nghĩ của hai người lại hoàn toàn trái ngược nhau. L.Linh thỳ nghĩ có lẽ cô pải từ bỏ zy` người đó đã thik P.Nghi. Người con trai đó lại nghĩ L.Linh thik T.Kiệt nên anh sẽ giữ mối tình đơn phương này trong tim. Anh nghĩ khi yêu chỉ cần nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc thỳ anh cũg hạnh phúc theo. Hai người này quả là có thần giao cách cảm. L.Linh rút chiếc Ipop ra, mở bài Cry On My Shoulder. Cô khẽ hát theo giai điệu bài nhạc: "If the hero never comes to you If you need someone you[img][/img]re feeling blue If you wait for love and you[img][/img]re alone If you call your friends nobody[img][/img]s home You can run away but you can[img][/img]t hide Through a storm and through a lonely night Then I[img][/img]ll show you there[img][/img]s a destiny The best things in life they are free But if you wanna cry Cry on my shoulder If you need someone Who cares for you If you[img][/img]re feeling sad Your heart gets colder Yes I show you what real love can do. ........". Giọng hát của cô nhẹ nhàng như cơn gió thoáng qua, trong sáng, nhẹ nhàng và mang đầy cảm xúc của bài nhạc. Người con trai đó đứng dậy đy dạo xung quanh. Bất chợt, anh đứng lặng người trước tiếng hát của L.Linh. - Cậu hát hay wa[img][/img] nhỉ?-Người con trai bước đén gần L.Linh và hỏi nhỏ Cô giật mình và tiếng hát của cô cũg im bặt - Sao cậu lại ở đây, M.Quân? - Tôi ngồi đằng kia từ nãy giờ. Lúc đy dạo wa đây thỳ thấy cậu nên ngồi xuống nói chuyện chơi ý mà. - Uhm! - L.Linh cô cho tôi xin lỗi chuyên hum bữa nghi oan cho cô đụng xe vào người P.Nghi - Hôk sao. Chuyện cũg wa lâu gòy mà - Uhm! Cậu có hay nghe rap hôk?- M.Quân chợt đổi đề tài - Uhm. Cũng thường xuyên. - Cậu đang nghe pài jk zay? - Hạnh phúc chết. - Của Mrdark ft. Kido n[img][/img] Young Kidz n[img][/img] Zero ak`? - Sao cậu nhớ giỏi zay? Tôi còn hôk nhớ nữa là. - Có jk đâu. Tôi kũg hay nge pài nỳ nên nhớ thôi. Cho tôi nge chung vs.- M.Quân đề nghị - Uhm!- L.Linh đưa cho M.Quân tai phone còn lại của chiếc Ipop. Hai người ngồi nge nhạc một lúc lâu rồi bất chợt L.Linh gục đầu xuống vai M.Quân. Quân way lại nhìn, thỳ ra L.Linh ngủ gục trên vai cậu. Cậu cảm thấy trong lòng ấm áp lạ thường. Khuôn mặt L.Linh lúc ngủ thật thanh thản. Nếu bây giờ cho Quân 1 điều ước thỳ cậu sẽ ước rằng thời gian đừng trôi nữa, hãy dừng lại mãi ở giây phút này. Cậu khẽ đỡ L.Linh nằm xuống chân mình, cởi áo khoác ra đắp cho L.Linh. Cảnh đêm thật yên bình...... Tại nhà L.Linh Sau khi về nhà, M.Anh thỳ ngồi phịch xuống ghế sofa để xem TV. Còn T.Kiệt thỳ lên pòng nằm nghỉ, có lẽ ngày hum nay wa[img][/img] mệt vs cậu. M.Anh đang ngồi xem TV thỳ hoàng tử xuất hiện ( theo suy nghĩ kủa M.Anh vs duy nhất 1 chiếc khăn tắm trên người ( oh my god!). Và đó chính là Hoàng Khang của chúng ta - Cô.... cô là ai?- khuôn mặt của cậu nhox lúc này đỏ ửng như trái cà chua - Bạn kủa L.Linh- M.Anh trả lời nhưng cặp mắt vẫn dán chặt vào H.Khang. Nhox nhà ta ngượng wa[img][/img] vội 3 chân 4 cẳng póng chạy lên lầu để mặc đồ ( đy tắm mà qên lấy đồ, tưởng hôk có ai ở nhà đây mà, *.*). Ở trong pòng, H.Khang mới hoàn hồn lại. Thèng nhox nghĩ < Nhỏ đó cũg kute gê. Nhưng là ai? Sao lại ở trong nhà mình? Hôk lẽ trộm?.....>. Bao nhiu câu hỏi đk đặt ra trong đầu thèng nhox. Thay đồ xong, nó bước xuống nhà, ngồi xuống cái ghế sofa bên cạnh cái M.Anh đang ngồi: - Pé là ai zy?- Thèng nỳ zo zien, thay đổi cách xưng hô nhanh gớm - Tui hả? M.Anh. Thế cậu là ai? < Chắc là người làm gòy >- M.Anh thầm nghĩ - Tui là H.Khang, con nuôi của chủ nhà- thèng nhox nói kèm theo nụ cười hút hồn - Zậy ak? Tui là pạn kủa L.Linh, mới ở Pháp zia`. - Hân hạnh đk làm wen. - Tôi cũg zay. < tên nỳ sẽ là kủa mình > Thía là cả 2 cùng ngồi xem TV. Trở lại L.Linh vs M.Quân. M.Quân đang tính kiss lên trán kủa L.Linh nhưng cô bất chợt tỉnh dậy. Chuyện jk đến pải đến- môi chạm môi (). M.Quân cảm nhận rõ mùi vị của cánh hồng trên đôi môi kủa L.Linh, đôi môi thật mềm. L.Linh thỳ sao? Cô đã xỉu ( bật mí nhá: L.Linh sẽ pị xỉu lúc có ai kiss mình). M.Quân thấy cánh đó thỳ rất ngạc nhiên, chưa có ai pị kiss mà lại xỉu cả. Cậu vội đỡ L.Linh vào xe gòy đưa L.Linh về nhà. Nhưng việc này hơi khó khăn zy` cậu hôk bít nhà L.Linh ở đâu. Cậu liền gọi cho L.Anh hỏi thử thỳ cô nói hôk bít. Bất đắc dĩ, cậu đành gọi cho ông hiệu trưởng ( bác kủa cậu) hỏi địa chỉ và kết quả nhận đk chỉ là con số 0. Quân đành đưa L.Linh về nhà cậu cho cô nghỉ. Quân đưa L.Linh vào pòng ngủ dành cho khách rồi ngồi bên cạnh ngắm cô ngủ. - Quân! Con về rồi ak?- Ba mẹ cậu đẩy cửa bước vào. Và cảnh tượng họ thấy rất bất ngờ. 1 cô gái nằm trên giường và con trai của họ đang nắm tay cô gái ấy. Họ đều pị đánh gục bởi vẻ đẹp thiên thần lúc ngủ của L.Linh. - Con ra đây nói chuyện vs ba mẹ 1 chút- Ba cậu lên tiếng. Đó là 1 người đàn ông to con, có gương mặt đôn hậu - Dạ vâng! Cậu đy ra ngoài hôk qên khéo chăn lên đắp cho L.Linh. - Cô gái đó là ai zay?- Mẹ cậu hỏi - Cô ấy là Ng~ Hoàng Linh Linh, con gái của ông trùm xã hội đen cả Châu Âu vs Châu Á đấy ạ! Ba mẹ kủa M.Quân có chút ngạc nhiên hôk ngờ L.Linh là con gái kủa mafia. Nhưng rồi họ cũg vui vẻ: - Con thik kon pé đó ak`? - Dạ.....! Ba mẹ cậu cười. - Thôi con vào chăm sóc cho con pé đy. Ba mẹ đy ngủ đây, khuya rồi đấy ( chú thik: pây giờ là 11h đêm) - Vâg! Ba mẹ ngủ ngon!- M.Quân lễ pép đứng dậy chào bố mẹ rồi xuống bếp tìm đồ ăn ( chìu giờ đã ăn jk đâu >"<). Ba mẹ M.Quân sau khi lên pòng, họ liền ngồi xuống bàn vs nhau chuyện jk đó - Em hôk ngờ con bé đó lại con nhà họ Nguyễn- Mẹ M.Quân nói - Uhm! Từ khi bước pòng anh đã thấy con bé có jk đó đặc biệt lắm. - Em nghĩ bây giờ nên bắt đầu thực hiện đy anh ạ. - Uhm! Anh sẽ điện cho họ. - Vâng! Đy ngủ thôi anh! Giờ này chắc nhà bên đó đã ngủ hết rồi. - Uhm. Cả nhà M.Quân chìm trong sự yên lặng. Nhà kủa L.Linh. H.Khang nhìn đồng hồ đã 11h30[img][/img] mà L.Linh vẫn chưa về. M.Anh vs T.Kiệt kũg ở đó. - Tại sao L.LInh giờ này vẫn chưa về?- M.Anh bật khóc - Tôi pải đy tìm cô ấy- T.KIệt đứng dậy toan bước đy thỳ H.Khang cản lại - Cậu cứ ở nhà đy, tôi sẽ cho ng` đy tìm chị ấy T.Kiệt đành ngồi xuống ghế và chờ đợi. M.Anh nãy giờ cứ khóc thút thít làm H.Khang bực hết cả mình - Cô im đy đk hôk? Nhà cô có ai chết ak? Sao khóc woaì zậy.- Cậu hét lên M.Anh nín khóc nhưng cô chuyển sang ngồi cạnh T.Kiệt. Cô sợ H.Khang lại trút giận lên ng` cô ( trí tưởng tượng pong phú wa[img][/img]). Bây giờ là 1h sáng, đám vệ sĩ kủa nhà Ng~ bước vào. - Sao rồi?- Cả 3 ng` hôk hẹn mà cùng đồng thanh nói - Dạ.....- mấy tay vệ sĩ cứ ấp úng hôk chịu nói - Nói nhanh- H.Khang hét lên Đúng lúc đó, ba kủa L.Linh đy công tác zia`, thấy bầu không khí im lặng bao trùm cả nhà, ông cất tiếng hỏi: - Có chuyện jk vậy, H.Khang? - Dạ thưa ba! Chị L.Linh đy từ chìu đến giờ vẫn chưa về nhà, bọn con đag lo hôk bít chị ấy có xảy ra chuyện jk hôk? - Haha- ông bật cười thành tràng lớn. Con nhóc đó mà có chuyện jk đk? Thôi mọi ng` đy ngủ đy, mai L.Linh về tôi có chuyện mún thông báo. Tôi đy ngủ đây. Ngủ ngon- nói rồi ông bước vào pòng. Cả 3 ngơ ngác nhìn nhau < Ông này máu lạnh thix, con gái hôk piy[img][/img] ở đâu mà còn tâm trí để ngủ. Pó tay > nghĩ zậy gòy cả 3 cùng kéo nhau đy ngủ ( vô tâm thía !?) * Sáng hum sau* Tại nhà M.Quân L.Linh tỉnh dậy, cô thấy M.Quân đang nằm bên cạnh mình. - Á...................- cô hét lên làm cả nhà đó như sắp xảy ra động đất. - Cô làm jk mà hét toáng lên thía, mới 6h mưh. Cô phá nhà tôi đấy hả?- M.Quân giật mình tính dậy nhưng cũng đủ sức để cãi nhau vs cô nhox. - Đây là đâu? Tại sao tôi lại ở đây? Anh đã làm jk tôi?....- Hàng ngàn câu hỏi phát ra từ miệng L.Linh - Cô hỏi tôi giống phạm nhân vậy ak?- M.Quân nhănnhó - Thôi đk gòy nghe đây: Tại sao tôi lại ở đây? - Tối hum wa cô xỉu tôi đưa cô về nhà tôi thôi. - Tôi mún zia` nhà- L.Linh hét lên - Ai kiu cô ở lại nha tui đâu, hoang tưởng zừa thui - Anh bảo ai hoang tường hả? Đồ điên, bệnh hoạng@*&^$^#@%. **** 1 hổi mệt wa[img][/img] L.Linh bỏ đy xuống nhà. M.Quân tự nhiên bật cười, cậu ôm bụng cười đến nỗi té ghế ( rồi 1 tên leo rào trốn viện !!! ). L.Linh bước xuống nhà thỳ thấy ba mẹ của M.Quân đang ăn sáng. Cô vội lễ phép cúi chào: - Dạ! Cháu chào 2 bác ạ. - Cháu dậy rồi ak? Vào ăn sáng vs chúng ta lun- Mẹ của M.Quân nói. - Dạ thui ạ, tối wa cháu làm piền 2 bác rồi ạ. Cháu xin phép zìa- Vừa lúc đó thấy M.Quân bước xuống- cô liền nói típ ( kỉu như xỏ xiên)- với lại có ng` hôk cho cháu ở đây. Cô mỉm cười nhìn M.Quân.- Xin phép 2 bác cháu zìa. - Uhm! Vậy thôi cháu về đy, nhớ ghé wa nhà ta chơi nữa nha- Ba mẹ M.Quân tiễn L.Linh ra ngoài cổng rồi ra ám hiệu kiu M.Quân chở L.Linh zìa. - Để tôi chở cô zìa- M.Quân đề nghị - Tại sao? - Để tôi chở cô zìa- M.Quân đề nghị - Tại sao?- L.Linh hất hàm - Sợ ai kia đy ngoài đường xỉu nữa thỳ mệt - Anh.... đk lắm, zay anh lấy xe ra đy chở tôi zia` < để koi, tôi pá nát xe anh lun ấy kìa> M.Quân lái chiếc Lamborghini mui trần màu trắng đậu trước cửa. - Lên đy! L.Linh way lại chào ba mẹ của M.Quân rồi ra xe. M.Quân thỳ toàn nge nhạc nhẹ nhàng thui ak`, còn L.Linh thỳ toàn nge rap, pop,... nói chung là nhạc mạnh. L.Linh với tay chuyển bài "Hạnh phúc chết", nge chưa đk 1[img][/img] thỳ bị M.Quân chuyển sang bài "Em luôn ở trong tim", 2 người cứ bật wa bật lại làm cái máy nó hư lun ( pó tay. com). - Tại cô đó, để tôi nge pài đó thỳ giờ nó có hư đâu- Quân nhăn mặt trách móc - Huk[img][/img], tại anh thỳ có, ng` ta nge pai "Hạnh phúc chết" hay đến zay mưh có đòi bật sang cái pài jk đâu mưh nge mún ói. - Con gái mưh đy nge rap, thiệt tình, cô là gái hay trai zay? - Anh... anh... tôi thik nge có liên wan jk đến anh hôk? - Kệ cô!.... Trên đường, họ đy wa 1 quán Mc[img][/img] Donald, L.Linh kêu M.Quân dừng lại để cô vào mua đồ ăn sáng. Sau 15[img][/img],L.Linh bước ra với 1 đống đồ ăn trên tay nào là gà rán, khoai tây, bánh trứng, coca,..... ( hôk kể nữa, thèm wa[img][/img] gòy ). - Cô là heo hay sao ăn dữ zay? - Liên wan jk đến anh, hay là thèm ăn ak`? - Ai thèm chứ. Ngồi im đy! - < Để koi, tôi sẽ cho anh đy rửa xe lun!> L.Linh đang uống nước thỳ cô giả vờ trật tay và đổ sang ghế của M.Quân. Chiếc xe phanh gấp bên lề đường. - Cô làm cái wai[img][/img] jk zay hả? Đổ hết nước lên ng` tôi rồi! - Tôi đâu có cố ý, chỉ là lỡ tay thui mưh Vừa nói L.Linh vừa làm mặt cún con, dễ thương hôk chịu đk, và thế là chàng Quân nhà ta xiêu lòng ngay. Trên đường về nhà, L.Linh cứ ngồi cười thầm hôk hỉu tại sao tên này ngu đến thế. Cuối cùng cũg đến nhà L.Linh. M.Quân khá ngạc nhiên, cậu cũg biết nhà L.Linh rộng nhưng cậu hôk ngò nó lại rộng bắng cái sân xe đua ý. L.Linh chưa kịp đưa tay bấm chuông thỳ M.Anh, T.Kiệt vs H.Khang đã lao ra: - Tối wa sao cậu hôk zia` nhà? Cậu đã ở đâu? Cậu bị bắt cóc ak? Cậu đã ăn jk chưa?....... - Im lặng! Các cậu làm jk mà quýnh lên thế, vào nhà đã. - Ai đây?- H.Khang liếc về pía M.Quân - Bạn kủa tôi, thôi vào nhà đy - Uhm! - Dù jk cũg cảm ơn cậu đã đưa tôi về nhà, cậu về đy - Uhm! Sauu khi đã thấy bóng xe kủa M.Quân đy khuất L.Linh mới vào nhà. Cô ngồi phịch xuống ghế và bảo cô giúp việc lấy 1 ly nước lọc. - Gì nhìn tớ gê zay?- L.Linh ngạc nhiên khi thấy 6 con mắt nhìn chằm chằm vào mình. - Tối wa cậu ở nhà tên đó hả?- M.Anh hỏi vs giọng lo lắng - Uhm! Hum wa tớ xỉu gòy tên đó đưa zia` nhà nó ngủ. - Thế tên đó có làm jk chị hôk?- H.Khang típ lời - Hôk, ba mẹ của M.Quân rất tốt, tên đó cũg zay. Nãy giờ chỉ có T.Kiệt là im lặng, chỉ cần thấy L.Linh hôk sao là đk gòy. L.Linh thấy vậy cô cũg hôk nói jk - Đy ăn sáng thui. Chị L.Linh kũg zia` gòy. - Uhm! - Tôi ăn sáng gòy nên mọi ng` cứ ăn đy - Sao zậy L.Linh? - Lúc nãy đy ngoài đường tớ kiu tên M.Quân đó dừng xe xuống mua đò ăn gòy. - Uhm! Vậy bon tớ đy ăn nhá. L.Linh bước lên pòng. Cô đy tắm, lúc cô đưa tay lên đôi môi kủa mình, nó đã hôn M.Quân ư? Cô hôk tin vào chuyện đó, cô ngâm mình vào bồn nước để quên hết mọi chuyện nhưng sao cảnh cô hôn M.Quân lại hiện trong đầu cô 1 cách rõ rệt như zậy. Cô vẫn còn cảm giác vs nụ hôn đầu tiên của mình. Haizz!!!. Tắm xong, cô tính lăn ra giường ngủ típ thỳ pà giúp việc gõ cửa; - Cô chủ xuống ông chủ gặp ạ! - Tôi xuống bây giờ đây! Tại phòng khách: có cả H.Khang ,M.Anh, T.Kiệt và chắc chắn hôk thể thiếu ba kủa L.Linh. - Có chuyện jk vậy ba? - Con ngồi xuống đây đy, L.Linh. Ba có chuyện cần nói. - Ba nói đy! - Con sẽ làm lế đính hôn vào cuối tuần sau - Cái jề???- Cả 4 ng` cùng hét lên - Ba ak`, tại sao lại như zậy? Con đính hôn vs ai? - Từ từ nghe ba nói đã. Đây là ý kủa mẹ con. Từ nhỏ , ta, mẹ con vs gia đình bên đó đã chơi thân vs nhau. Chúng ta hứa lớn lên khi tụi con đủ 16 tuổi sẽ cho làm lễ đính hôn và 18 tuổi sẽ tổ chức đám cưới - Hôk đk, con hôk đồng ý, kẻ đó là ai mà con pải kết hôn chứ. - Con pải làm theo lời ba và đó cũg là tâm nguyện kủa ng` mẹ đã mất kủa con - Con hôk đồng ý. Con hôk thể lấy ng` mà con hôk thik đk. - Con hôk đk cãi nữa, cuối tuần sau sẽ là lễ đính hôn kủa con, và chuyện đó sẽ đk công bố cho tất cả mọi ng` biết. L.Linh đập bàn đứng dậy bỏ đy, M.Anh vs TKiệt kũg đy theo lun. Chỉ còn H.Khang vs ban của L.Linh ngồi lại. H.khang cảm thấy rất sợ khuôn mặt của ba nuôi lúc này nên cậu xin phép lên lầu lun. M.Quân đang đy ngoài đường thỳ thỳ ba mẹ điện: - Vâng! Con nghe đây ạ. - ................................. - Cái jk? Hôk bao giờ đâu. -.................................. - Bố mẹ hứa tại sao lại liên wan đến con??? -.................................. M.Quân liền cúp máy. < Mình sẽ hôk thik ai khác ngoài L.Linh đâu. Tại sao thời buối này còn chuyện ép hôn thía nhỉ?> Lại nói về L.Linh, cô lao ra đường vs tốc độ tối đa. M.Anh vs T.Kiệt cùg đy theo nhưng họ hôk tài nào đuổi kịp. L.Linh chạy xe như cơn gió lướt wa zậy. < Mình mà pải đy kết hôn vs 1 tên kon trai hôk wen biết ak? Thà ở 1 mình còn sướng hơn. Mấy ông bà thời xưa lạc hậu thiệt>. Lâu nay cô chưa ghé vào Toninght, hum nay chinh là cái cớ để cô đy đến 1,2h sáng đây. Vất vả lắm M.Anh vs T.Kiệt mới đuổi kịp L.Linh. Họ bước vào quán thỳ thấy L.Linh đang ngồi nhâm nhi ly rượu trên tay. - L.Linh! - M.Anh khẽ nói- Đừng pùn nữa, dù jk chỉ là đính hôn thui mưh. Cậu có thể giả vờ sau khi đính hônkêu là hôk thik tên đó rồi hủy hôn là xong - Tớ mà biết pùn ak? Cậu nói có lầm hôk đó. Tớ chỉ đan nghĩ tại sao ng` lớn lại lạc hậu như thế thui, bây giờ là thời buổi nào rồi mà còn chuyện ép hôn. T.Kiệt vẫn im lặng,bây giờ cậu như có hàng ngàn mũi dao đâm vào tim vậy. Đau đớn lắm mà có ai biết đk. Có! L.Linh biết, wa nét mặt của T.Kiệt L.Linh đã biết tất cả những suy nghĩ trong cậu. L.Linh hôk muốn thấy cậu bạn thân của mình như zậy chút nào, cô lièn mỉm cười nhìn T.Kiệt: - T.Kiệt? Sao cậu pùn zậy? Uống hôk? - Uống!- Giờ có lẽ T.Kiệt pải mượn rượu để qên đy tất cả thôi. Cậu nhìn L.Linh mỉm cười, có vẻ như nụ cười từ biệt tình yêu đầu đời của mình. - Mãi là bạn thân nhé! - T.Kiệt bất ngờ lên tiếng. - Uhm! - M.Anh vs L.Linh cùg cười. - L.Linh nghĩ thầm Về phần M.Quân, cậu tính chạy về nhà nhưng sau khi nghe tin mình sắp đính hôn vs một cô gái hôk wen bít nên chạy thẳng ra bar It[img][/img]s me. - Tr.Vũ ak! Ra It[img][/img]s me ngồi vs tao. Đang chán đây!- Nói xong thỳ M.Quân cúp máy khiến Tr.Vũ chưa kịp nói câu nào 5[img][/img] sau - Hey! Tới rùi nek. Mày làm jk ngồi pùn zậy?- Tr.Vũ đập tay lên vai M.Quân - Giờ mới tới ak? Tao đợi nãy giờ. Ngồi xuống đy, tao kể chuyện cho nge. - Uhm! Cho tôi 1 ly Volka- Tr.Vũ nói vs tên phục vụ- Rồi sao? Nói đy, nge nè! - Ông bà già nhà tao bắt tao kết hôn vs 1 kon nhỏ hôk wen bít. Tức mún chết! - Oh my god! Thía là hoàng từ nhà ta sắp có vk rùi.- Tr.Vũ cười đểu - Vk cái đầu mày! Tao chưa bít mặt kon nhỏ đó nữa, ngĩ sao bảo tao lấy nó. NEVER nhá! - Haha! - Ak`! P.Nghi đâu rồi? Nhỏ hay đy chung vs mày lắm mưh. - Ai nhắc tớ đấy?- Giọng P.Nghi vang lên khiến cho M.Quân vs Tr.Vũ giật thót tim ( nhỏ nỳ giống ma wa[img][/img]) - Cậu tới khi nào zậy?- M.Quân sau 30s hoàng hồn thỳ way sang hỏi - Mới tới thui. Tr.Vũ cũg ở đây ak? ( xui wa[img][/img]! tính cưa đổ M.Quân mà ai ngờ có Tr.Vũ ở đây) - Uhm!- Tr.Vũ lạnh lùng nói- Đi theo dõi bọn tớ hay sao bít ở đây? Câu nói kủa Tr.Vũ như 2 mũi tên đâm trúng ngay tim đen kủa P.Nghi - Đâu... đâu có! Chán wa[img][/img] nên zô đây thui. Ai ngờ gặp 2 cậu!- Nhỏ cười trừ ( nói dối giỏi gê!) - Zậy thỳ ngồi đy- M.Quân nói - Ủa? Cậu có chuyện jk ak, M.Quân? Sao trông cậu có vẻ pùn pùn! - Pùn cái con khỉ! Ông bà già bắt tớ pải kết hôn vs kon nhỏ nào ấy. Tức mún chết! - M.Quân nói luôn 1 tràng khiến nhỏ P.Nghi đứng hình - Sao... sao lại có chuyện đó đk? Cậu pải lấy ng` mà cậu hôk thik ư?- P.Nghi tỏ ra vẻ lo lắng nhưng trong lòng như có 1 lò lửa cháy lớn zậy. - Ax. Đừng. nhắc. đến. nữa- M.Quân gằn từng từ làm P.Nghi giật mình. - Chắc cậu đã thik ng` nào đó nên hôk đồng ý cuộc hôn nhân này đúng hôk? ( nhỏ nói zậy để bắt M.Quân pải nói thik nhỏ dấy mưh. may mà Tr.Vũ đy Wc rùi đếy!) - Tớ hả? Uhm thỳ có. Nhưng tớ hôk bít cô ấy có thik tớ hôk?- M.Quân nói, mặt pùn hẳn ra. - Hình như cô ấy có thik cậu á- P.Nghi cười nham hiểm. - Ý cậu nói là L.Linh thik tớ hả? - Cái jk?- P.Nghi đã hóa tượng. - Nè! Cậu sao zậy? - Ak` hôk sao! Cậu nói cậu thik L.Linh ak? - Ơ! Uhm... - Tớ hỏi thật cậu nha, M.Quân. - Uhm! Hỏi đy - Lúc nhỏ cậu thik tớ pải hôk? ( nói mà hôk bít ngượng) - Uhm! Nhưng tớ mong cậu thông cảm, đó chỉ là thứ tình cảm nông nỗi của trẻ con. Với lại cậu luôn bám xung quanh cuộc sống tớ đồng nghĩa với việc tớ chỉ có cậu là bạn gái, hỏi sao hôk thik cậu đk? - Uhm. Tớ cũg định nói zậy á ( nhỏ hôk ngờ M.Quân từ chối nó 1 cách thẳng thừng như thía.) Tr.Vũ đứng từ nãy giờ đã chứng kiến toàn bộ vở kịch.< Hay! Rất hay. Quả hôk hổ danh M.Quân mà tớ bít. Từ chối 1 cách rất ngay thẳng> - Tỏ tình thỳ tìm chỗ nào lãng mạn hơn tý nha. Với lại chọn hôk đúng thời điểm rùi- Tr.Vũ nói nhỏ vào tai P.Nghi làm nó hôk rét mà run. P.Nghi ngĩ zậy rồi đứng lên đy zìa mà hôk thèm nói ai lời nào. Giờ đây, mặc dù ở 2 nơi khác nhau nhưng M.Quân vs L.Linh đều có chung 1 chí hướng là uống hôk say hôk zìa. Và thía là cuộc ăn chơi kủa họ kéo dài đến 2h sáng. - T.Kiệt, cậu cõng L.Linh ra xe đy, cậu ấy ngủ rồi kìa.- M.Anh nói khi thấy L.Linh đã ngủ gục - Uhm! Vừa về đến nhà thỳ L.Linh đã nôn thốc tháo. M.Anh liền kéo L.Linh vào pòng tắm rồi lấy vòi nước lạnh xịt vào ng` kon pạn - Cậu làm cái wai[img][/img] jk thế?- L.Linh lắc lắc cái đầu, uống nhìu rượu wa[img][/img] rùi - Làm cho cậu tình thui- M.Anh đáp tỉnh bơ - Thui khỏi, tớ tính rùi. lên pòng ngủ đây. Chóng mặt wa[img][/img] - Kêu quản gia pha nước chanh nóng cho cậu uống giải rượu nhá- M.Anh ném cho L.Linh chiếc khăn để lau mặt. - Khỏi, phiền lắm! Đi ngủ đi!- L.Linh nói rồi bỏ lên pòng. - Pó tay vs nhỏ đó rùi!- M.Anh lắc đầu ngao ngán Im lặng - Pó tay vs nhỏ đó rùi!- M.Anh lắc đầu ngao ngán Im lặng. M.Anh nhìn sang thỳ thấy T.Kiệt đã ngủ gật từ lúc nào. - Ax. 2 người khìn y chang nhau. Thui mệt wa[img][/img], đói pụng nữa. Zô bếp koi có jk ăn hôk đây. Ak` khoan. T.Kiệt dậy lên phòng ngủ. Nhanh!- Vừa nói cô vừa lay T.Kiệt dậy. - Có chuyện jk zậy, M.Anh?- T.Kiệt ngái ngủ mởi mắt ra hỏi. - Lên pòng nằm ngủ ik, ngĩ sao mà cậu nằm đây hả?- M.Anh chống hông, hất mặt lên hỏi. - Ờ bít rùi làm jk gê thía pà chằn- T.Kiệt thở dài - Cái jề, jờ ông có lên hôk thỳ bảo? Hay mún ăn đấm- M.Anh giơ tay lên khiến T.Kiệt 3 chân 4 cẳng chạy lên pòng, ở lại lâu hôk khéo zô bệnh viện nằm chứ hôk pải lên pòng nằm wa[img][/img] =.=;; - Tớ ngĩ cậu sẽ tìm đk ng` tốt thui, T.Kiệt ak`. Đừng pùn nữa- Cô nói nhỏ đủ cho mình cô nghe rồi bước vào bếp tìm lương thực bù đáp cho cái dạ dày đang sôi ùng ục lên kủa mình. Và cuối cùng cô lê tấm thân mỏi mệt lên pòng và sau đó thỳ lun, hôk bít trời trăng mây gió jk hết. ~0~0~ Ság hum sau. Có thể nói hum nay là 1 ngày hôk nắng hôk mưa nói chung là bình thường. Và căn biệt thự của nhà L.Linh xảy ra 1 chuyện. Cả nhà vang dội lên những tiếng xoong nồi đập vào nhau của bà quản gia gọi các cô cậu tiểu thư dậy. Cả bốn đang trong tình trạng đầu tóc rối mù như ổ quạ. còn mặc nguyên đồ ngủ trên người lê ra khỏi pòng, hét lớn: - Mới ngủ mà đã kêu dậy rùi. Sao ác wa[img][/img] zậy- Nói rồi cả 4 ng` lết vào pòng ngủ típ. - Đã 7h20 rồi đấy, nếu các vị muốn trễ học thì cứ ngủ típ kũg đk ạ!- Bà quản gia đứng ngoài hành lang hét lên rồi kũg đành bất lực bỏ xuống nhà. Nghe thấy từ "7h20" thỳ cả 4 nhân vật L.Linh, T.Kiệt, M.Anh vs H.Khang nhà vội vàng phóng chạy như bay đy làm VSCN, thay đồ, chải lại tóc tai rồi nhảy lên xe chạy vs tốc độ của gió đến trường. Nhưng bất chợt xe kủa H.khang dừng lại bên vệ đường. Cả 3 thấy thế cũg dừng lại theo -Có chuyện jk zậy?- L.Linh hỏi - Thì dù jk giờ kũg 7h45[img][/img] rùi, đến trường cũg trễ , hay đy ăn sáng rồi đến trường cũg đk - Uhm! Quyết định zậy ik- Cả 3 cùng đồng thanh Họ kéo nhau vào siêu thị ăn sáng ( bọn nỳ rảnh gê!) rồi mới thủng thẳng đến trường. Trong khi đó ở trên lớp lại xảy ra 2 tâm trạng khác nhau. M.Quân vs Tr.Vũ thì lo lắng (ăn) ngồi hôk yên zỳ hôm nay L.Linh hôk đy học. Còn P.Nghi thì cười thầm, nhỏ rất zui sướng nếu L.Linh biến khỏi thế gian này. Nhưng ông trời đâu " phụ lòng" ng` xấu. Cánh cửa lớp học đẩy ra, L.Linh, M.Anh vs T.Kiệt bước vào ( !: H.khang học khác lớp kủa L.Linh nên hôk vào cùng ngen. mọi người đừng ngĩ mình qên H.Khang nhá). - Sao các em đy trễ thế?- Bà cô dạy Sử way sag hỏi - Dạ tụi em sorry, tại hum nay có việc bận nên tụi em đến trễ, mong cô bỏ wa cho- L.Linh nói mà hôk thèm nhìn bà cô. - Uhm. Các em về chỗ đy, lần sau hôk đk đy trễ nữa đâu đấy! Ba người đy về chỗ lấy sách vở ra để trước mặt rồi bắt đầu... ngủ. Thật ra chỉ có 2 người ngủ thui. còn L.Linh thỳ làm sao mà ngủ đk vs tâm trạng như thế này chứ. Cô gục xuống bàn nhìn wa chố M.Quân, cô nhận ra trên mặt M.Quân có nét jk đó. Chắc Quân đang có chuyện pùn.< Quân mà đy thik đứa hôk mẹ như mày ư? mày đang sống trong hiện tại đấy, L.Linh. Tỉnh lại đy!>. L.Linh thở dài. Bất chợt M.Quân quay qua, L.linh vội quay ra hướng cửa sổ. < Mình có nên thổ lộ vs L.Linh hôk? Mà chắc jk cô ấy đã thik mình, chiều hôm nay cứ mời cô ấy đy chơi thử. Mình chỉ cần cô ấy bít tình cảm kủa mình thui kũg đk. Dù jk mình cũg sắp đính hôn rồi mà!>- M.Quân nghĩ zậy rồi cậu lấy đt ra nhắn tin cho L.Linh. Bên bàn kia, L.Linh thấy đt mình rung lên thì ở ra coi. " Chiều cậu rảnh đy chơi vs tôi đk hok? Tôi có chuyện mún nói" L.linh rep " Ok. Tôi cũg có chuyện mún nói. Nhưng ở đâu?" Nhận đk tin nhắn kủa L.Linh, mặt M.Quân xuất hiện nụ cười nhẹ. " Tôi sẽ wa nhà đón cậu"- " Ok!" Cả 2 cùng mỉm cười, trong lòng họ nhẹ nhõm biết bao nếu những tâm trạng suy nghĩ đk nói hết ra. Ngày học hôm nay trôi qua trong sự buồn tẻ và một chút háo hức trong ng` ai kia (!?). Cuối cùng cũg đến giờ ra về. - 3h nha, L.Linh!- M.Quân nói nhỏ và tai cô trước khi cô bước ra khỏi lớp. - Uhm!- Cô cũg nói nhỏ đủ để M.Quân nghe. L.Linh nói rồi bước ra ngoài theo M.Anh vs T.Kiệt - Cậu vs M.Quân có chuyện jk ak?- T.Kiệt hỏi - Ak` hôk. Zìa thui! - L.Linh ak`! - Ủa? Tr.Vũ ak? Có chuyện jk hôk?- L.Linh ngạc nhiên khi thấy Tr.Vũ chạy đến - Hôk có jk, mún đy zìa chung vs mọi người thui ak. - Zậy P.Nghi đâu? Ngày nào cô ấy cũg theo cậu hết mà - Chứ hôk pải P.Nghi có hẹn vs L.Anh bạn kủa cậu ak? - Chết rồi! L.Linh nói rồi chạy vụt đy. - Mọi người đy kêu M.Quân nha, tôi sẽ đy theo L.Linh. Mọi người tìm đk M.Quân rồi thì chạy ra nhà kho bỏ hoang phía sau trường nha- Tr.Vũ nói rồi kũg chạy vụt theo L.Linh M.Anh vs .Kiệt dường như cũg hỉu đk đôi chút sự việc nên tức tốc chạy về lớp học tìm M.Quân - M.Quân! Cậu đy theo bọn tôi- M.Anh nói - Có chuyện jk ak? - Chuyện liên wan đến L.Linh - Ở đâu?- đến lúc này thì mặt M.Quân thật sự biến sắc - Nhà kho phía sau trường- T.Kiệt típ lời Chưa kịp nge hết câu thì M.Quân đã chạy đy Tại nhà kho. - Haha! Đến kũg đúng lúc wa[img][/img] nhỉ?- Chính xác là giọng nhỏ P.Nghi, xung quanh nó còn có đống vệ sĩ - Thả L.Anh ra, chuyện kủa tôi vs cô hôk liên wan jk đến cô ấy- L.Linh vẫn tỏ thái độ lạnh lùng - Được, với 1 điều kiện, mày hãy quỳ xuống đy! Hãy quỳ xuống van xin tao tha thứ cho nó. - Haha! Lần đầu tiên tôi nghe 1 câu chuyện cười như zậy á. Nhưng mà cô kể hôk hay tí nào hết á. - Hôk sao! Tụi bây xông lên đy!- Nhỏ chỉ tay về phía L.Linh. Tụi này chỉ đk cái sức trâu. L.Linh chẳng thèm đánh trả. Nhưng 1 câu nói kủa cô đủ khiến tụi nó hôk rét mà run - Chắc tụi bây biết ông trùm Nguyễn Hoàng Văn chứ. Bọn côn đồ đó vừa nge đến từ " ông trùm Ng~ Hoàng Văn" thì tất cả đều đứng im, hôk dám nhúc nhích - Nếu tụi bây " thèm đất, thik nghe kèn" thỳ cứ xông vô, tao chẳng ngán đâu- L.Linh nở nụ cười nửa miệng. Chắc tụi này kũg 1, 2 phần đoán đk thân phận kủa L.Linh. Nhưng vì đã nhận tiền nên đành phải làm liều. Tất cả bọn đó cùng xông và đều biết chắc rằng lần này khó thoát khỏi sự truy sát kủa phái đoàn mafia trên thế giới. Chì với 1 cú xoay tròn trên không và 1 cú dậm nhảy L.Linh đã hạ gục hết tất cả bọn chúng. Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đấy. P,Nghi từ đâu xuất hiện tay đang cầm 1 con dao và " Phập" nhưng người L.Linh vẫn hôk cảm thấy đau đớn vì có người đã đỡ cho cô. - H.Khang, tỉnh dậy đy! Đừng làm tôi sợ! - L.Linh hét lên.- T.Kiệt, M.Anh cậu đén cởi trói cho L.Anh rồi đưa H.khang vs L.Anh vào bệnh viện đy- Cô nói nhưng ánh mắt chức đầy lửa hận thù vẫn dán chặt vào P.Nghi. P.Nghi thả con dao xuống, khuôn mặt trắng bệch hôk còn giọt máu. " Chát!" - Cái tát này là vì cô dám đụng vào bạn tôi, vào người thân kủa tôi " Chát!" - Còn cái này thì tôi đã nhịn cô từ lâu rồi, cô thik Tr.Vũ, M.Quân ak? Sao cô hôk hỏi họ xem họ có thik cô hôk? Hay tất cả là sự bắt buộc, sắp xếp kủa cô. Cô thik tên ngốc này ak?- Cô chỉ tay về phía M.Quân- Có cho tôi kũg hôk thèm đâu. Cô đem anh ta đy đy và đừng bao giờ làm phiền tôi nữa - Tôi... tôi...- P.Nghi ấp úng - Nói cho cô biết: tôi cũg đã từng thik hắn đấy, nhưng giờ thì hết rồi. Cô mún làm jk thì làm đi. Đừng bao giờ động vào đời sống kủa tôi và những người xung quanh tôi nữa. Nếu hôk, hậu quả cô gánh sẽ hôk nhẹ đâu- Nói rồi L.Linh bỏ đy, Tr.Vũ cũg đy theo. Bây giờ chỉ còn lại P.Nghi vs M.Quân. - Quân ak! Cậu tin tớ chứ?- P.Nghi nhìn M.Quân bằng ánh mắt cầu cứu - Tại sao cậu lại làm thế?- M.Quân hỏi cô ta bằng giọng hôk thể lạnh hơn đk nữa - Tại vì... vì cô ta đã cướp cậu và Tr.Vũ khỏi tay tớ- P.nghi bỗng hét lên. - Tớ là của cậu ak? Cậu tỉnh lại đy. Tớ là M.Quân chứ hôk pải Tr.Vũ của cậu! Tớ là của cậu từ bao giờ thế hả?- M.Quân lay ng` P.Nghi - Từ ngày cậu bỏ tớ và bước đy theo cô ta- P.Nghi nói rồi cũg bỏ đy. Để lại M.Quân vs nỗi hối hận vì bấy lâu nay hôk bảo vệ cho L.Linh Tại bệnh viện. Bốn con người đang ngồi trước cửa pòng cấp. M.Anh cứ ngồi khóc thút thít. - Đã ai chết đâu mà cậu cứ khóc hoài zậy. Im đy!- L.Linh hét lên - Nhưng... H.Khang đã vào đó 3 tiếng rồi, tớ hôk biết cậu ấy có sao hôk. Hjxx... hjxx- M.Anh lại tiếp tục khóc. - Nín đy, M.Anh- T.Kiệt ngồi xuống vỗ vỗ vai cô. Chỉ có Tr.Vũ là im lặng. Anhbiết P.Nghi là con ng` rất mưu mô thủ đoạn nhưng cũg hôk ngờ nhỏ lại có thể làm những chuyện như zậy. Tr.Vũ bỗng quỳ xuống trước mặt L.Linh: - Tôi thay mặt P.Nghi xin lỗi mọi người, cô ta đã làm nhiều chuyện quá đáng.- Vẻ mặt Tr.Vũ trắng bệch, anh hôk còn jk để nói nữa - Anh đứng lên ngay cho tôi, anh hôk có lỗi và cũg đừng bao giờ xin cho con nhỏ đó. Nếu như H.Khang có chuyện jk thỳ nó kũg hôk sống yên đâu.- L.Linh vẫn vs ánh mắt đó, giọng nói đó nhưng hôk ai có thể lên tiếng xin xỏ cho P.nghi vì họ wa[img][/img] biết lỗi lầm kủa nhỏ wa[img][/img] lớn. "Cạch"- cửa pòng cấp cứu mở ra - Bác sĩ, cậu ấy sao rồi?- M.Anh bật dậy khỏi ghế, chạy đến chỗ ông bác sĩ hỏi dồn. - Cậu ấy đã wa khỏi cuộc phẫu thuật nhưng vết đâm khá sâu nên sẽ lâu tính. Nói chung tình hình hôk có jk gọi là nguy kịch. - Thế cậu ấy đang ở đâu? Chúng tôi vào thăm đk chứ?- Tr.Vũ thở phào nhẹ nhõm hỏi ông bác sĩ - Được thôi, nhưng hãy đợi 1 tiếng nữa đã. Các y tá sẽ lo truyền nước rồi các cô cậu hãy vào.- Nói rồi ông bác sĩ bước đy. - Tôi ra ngoài 1 chút, các cậu vào chăm sóc H.khang đy!- L.Linh nói rồi bỏ đy. Tại tập đoàn Nguyễn Hoàng ( thật ra là cái vỏ bề ngoài thui, còn tập đoàn này chính là tập hợp của mafia trên thế giới) - Chào tiểu thư!- Những người mặc đồ đen đứng thành hàng dài kính cẩn cúi chào L.Linh. - Thư kí Freen! - Vâng chào tiểu thư! Cô mới đến ạ? - Ba tôi có ở trên đó hôk?- Cô hôk wan tâm đến lời chào kủa anh thư kí - Dạ có! - Cảm ơn! Nói rồi cô vào thang máy để lên tầng cao nhất- nơi bố cô đang làm việc. Cốc! Cốc! Cốc - Mời vào- giọng ba cô vang lên - Ba đang làm việc ak? - Sao con lại đến đây? Có chuyện jk ak?- Ba cô ngạc nhiên khi thấy cô đến công ty, cô chẳng bao giờ bước đến đây. - Có phải dòng họ Trần đã vay nợ tập đoàn chúng ta để làm ăn mới có ngày hôm nay đúng hôk? - Đúng vậy, mà có jk hôk con gái? - Con muốn ba phải lấy lại số nợ đó ngay lập tức, phải làm cho nhà họ Trần phá sản - Con ak! Làm như vậy có quá đáng lắm hôk?- Mặc dù là mafia nhưng ba cô rất thương ng`. Ông chỉ loại bỏ những kẻ dám đối đầu vs ông thôi. - Nếu ba hôk làm thì koi như hôk có đứa con gái này đy- Cô nói rồi way mặt bỏ đy Tiếc cho ông Văn bị cô nắm phải điểm yếu là rất thương con nên... - Thôi đk rồi!- Ba cô rút đt ra điện cho ngân hàng bảo đòi lại toàn bộ số tiền mà nhà họ Trần đã mượn. ngay lập tức, cảnh sát đã tịch thu nhà cửa, tài sản của dòng họ Trần. Từ 1 tập đoàn giàu nhất nhì Châu Á mà họ đã trở thành những kẻ ăn mày ( nói có hơi quá hôk nhỉ?). Tại 1 nơi nào đó - Alô! - P.Nghi con về nhà nhanh lên, gia đình chúng ta đã phá sản rồi. P.nghi nge nói thế vội chạy về nhà nhưng trước mặt nhỏ mói thứ đều bị niêm phong, đồ đạc cũg vậy, chỉ còn lại mấy bộ quần áo và vật dụng cần thiết. " Chát!" - Ba! Sao ba đánh con?- P.Nghi ôm mặt, rưng rưng nước mắt - Mày... mày đã làm jk đắc tội vs tập đoàn Nguyễn Hoàng hả? - Con... con có làm jk họ đấu Không lẽ con bé đó là con gái của chủ tịch tập đoàn Nguyễn Hoàng. - Mày nói cái gì? Mày đụng đến tiểu thư của tập đoàn Nguyễn Hoàng ak? Mày điên rồi, P.Nghi ơi! Dòng họ Trần đã bị phá sản dưới tay mày đấy. Thật là nghiệp chướng mà!- Ông nói rồi lên tăng xông và xỉu. P.Nghi thấy cảnh đó thì chạy vụt đy. Nhỏ chạy ra bờ sông - Mình đã gây ra quá nhìu tội lỗi. Giá như mình nhận ra ngay từ đầu Tr.Vũ và M.Quân hôk yêu mình. Giá như mình hôk gây sự vs L.Linh. Giá như mình hôk dùng dao đâm H.Khang. Một đứa như mình hôk nên sống trên cõi đời này. Tôi xin lỗi tất cả mọi người, có lẽ lời xin lỗi của tôi quá muộn nhưng cái chết kủa tôi sẽ làm nguôi phần nào sự túc giận kủa mọi người. Nói rồi cô từ từ bước xuốn lòng sông, chô đến khi chìm hẳn. Có 1 kẻ đã chứng kiến hết toàn bộ sự việc. Hắn vội lao ra cứu và sự giúp đỡ của hắn rất kịp lúc. Vì hôk biết bơi nên P.nghi đã ngất đy, tên này bắt buộc phải hô hấp nhân tạo cho cô (!?). Khụ... khụ...- P.Nghi ho lên vài tiếng cho nước sặc ra ngoài - Cô tỉnh rồi ak? - Anh là T.Kiệt pải hôk? Các người mún làm jk tôi đây? Hãy để tôi chét đy có phải hơn hôk?- nhỏ nói trong nước mắt - Nếu cô thành thật xin lỗi, tôi tin rằg mọi người sẽ bỏ qua tất cả cho cô. Đi thôi!- Nói rồi T.Kiệt kéo tay P.Nghi đy Tại bệnh viện, ba của L.Linh sau khi nghe tin H.Khang bị đâm cũng vội vàng chạy đến. - Tại sao cậu lại đỡ cho tôi?- L.Linh ngồi bên giường bệnh hỏi, giọng có vẻ lo lắng. - Tại vì....- H.Khang ấp úng. - Vì năm xưa chính ba mẹ con đã cho ng` hại L.Linh đúng không, nên con muốn trả nợ xưa?- Ba L.Linh ngồi trên chiếc ghế sofa nhìn H.Khang nói. - Dạ vâng, giờ biết đk sự thật rồi thì mọi ng` làm jì con cũng đk- H.Khang cuối mặt xuống. - Chuyện đó L.Linh giải quyết đy con! Ba về công ty đây!- Ông nói rồi bước đy- Nghỉ cho lại sức đy, H.Khang, rồi muốn sao cũng đk- Ngoái đầu lại nhìn H.Khang bằng ánh mắt đầy cảm thông. Không khí im lặng bao trùm cả căn phòng. - Tôi xin lỗi!- H.Khang lên tiếng phá vỡ không gian nặng trịch. Im lặng - Không phải lỗi của cậu, mọi chuyện là ba mẹ cậu gây ra, dù jì họ cũng đã chết, nên tôi sẽ bỏ qua mọi chuyện- L.Linh bất ngờ lên tiếng. - Tôi... tôi... - Tôi đã bảo không sao, nếu cậu muốn bù đắp thì hãy nghỉ cho khỏe đy- L.Linh bỗng mỉm cười nhìn H.Khang - Gì chứ cái đó thì quá dễ!- H.Khang cũng mỉm cười lại. Cốc... cốc... - Vào đy!- L.Linh lên tiếng Cạch- cách cửa mở ra. - Cậu xem tớ dẫn ai đến này!- T.Kiệt tươi cười nói vs 2 ng` bạn. - Ai?- cả 2 cùng đồng thanh. - Vào đy P.Nghi!- T.Kiệt kéo tay cô vào - Sao cô ta lại ở đây?- L.Linh bỗng đổi giọng, mắt cô nhìn thẳng vào P.Nghi đầy sự khinh bỉ. - Tôi xin lỗi, ngàn lần xin lỗi mọi ng`!- P.Nghi cúi mặt, 2 tay đan vào nhau. - Chỉ cần 1 lời xin lỗi là xong ak? Cô làm jì tôi cũng hôk sao nhưng xem cô làm jì vs H.Khang này. - Tôi...- P.Nghi khóc, 2 hàng nước mắt chảy dài trên má. - Thôi mà L.Linh, dù jì mọi chuyện cũng đã qua rồi mà, nhắc lại làm jì- H.Khang lay nhẹ tay cô. - Uhm, đúng đó L.Linh, ai cũng 1 lần phạm lỗi mà, tha thứ đy! Chúng ta sẽ làm lại từ đầu!- T.Kiệt mỉm cười nhìn L.Linh rồi lại quay sang nhìn P.Nghi. Một nụ cười được đáp lại, cả không gian như bừng sáng. Những giọt nước mắt vui vẻ, ân hận đang lăn nhẹ trên má P.Nghi. Hoàng hôn dần buông, cả không gian nhuộm màu đỏ rực. Những làn bụi hồng hồng, đỏ đỏ xuyên qua khe cửa khẽ nhảymúa chào mừng cho bông hoa tình bạn đang chớm nở. Về phần M.Quân, cậu như một ng` vô hồn lê bước trên đường mà hôk biết đy về đâu -< "Cô thik tên ngốc này ak?. Có cho tôi kũg hôk thèm đâu. Cô đem anh ta đy đy và đừng bao giờ làm phiền tôi nữa". Tại sao lời nói đó cứ như dao đâm vào tim mình vậy? Đau lắm, rất đau!>. Bỗng M.Quân vô tình đâm sầm vào 1 đấm ng`. - Mày đui ak?- tên đầu đàn nắm cổ áo của M.Quân kéo lên. Có lẽ cậu đã hết sức để chống cự rồi. [url=http://kenhtruyen.pro/]http://kenhtruyen.pro/[/url] - ..... - Thằng kia! Sao mày không trả lời?- tên đó lấy tay đấm vào ng` M.Quân làm cậu ngã khuỵu xuống đường. - Đánh đy, hãy đánh vào trái tim không biết đau, không có cảm xúc này đy!- M.Quân hét lên. - Thằng này ngon, tụi bây xông vô!- tên đầu đàn kêu đàn em xông đến. - < Đánh đy! Đánh cho trái tim này chết luôn đy, hãy làm cho nó đừng tồn tại nữa> - Mấy thằng kia! Dừng tay!- tiếng Tr.Vũ hét từ đằng xa. Bọn đó thấy Tr.Vũ chạy đến dẫn theo 1 đám đàn em thỳ vội bỏ chạy. - Bắt hết tụi nó lại, sót đứa nào thì liệu hồn đấy.- Tr.Vũ nói cho bọn đàn em rồi quay sang M.Quân. - Cậu điên ak?- Tr.Vũ lay lay ng` M.Quân - Tớ điên đấy!- M.Quân đáp bằng giọng vô hồn Cốp- Tr.Vũ lấy đầu cậu đập vào đầu M.Quân - Tỉnh chưa hả thằng điên này? - ◘_◘... • Tại bệnh viện. - Tối rùi! Đy ăn chút jì đy, đói wa[img][/img] ak`- Giọng L.Linh cất lên. - Oki!- M.Anh nháy mắt vs cô. - Đy hôk, T.Kiệt, P.Nghi?- L.Linh quay sang họ - Sao cũng đk!- P.Nghi đáp- Nhưng đy ăn bò bít tết ở nhà hàng Pháp là ngon nhất ấy. - Uhm, dzậy đy thui!- L.Linh nói rồi kéo mọi ng` đy. - Suỵt! Nhỏ nhỏ thui cho H.Khang ngủ- M.Anh đưa tay lên miệng làm dấu hiệu im lặng. - Ui jìơ, làm jì quan tâm gê thế- T.Kiệt trêu cô - Đâu có!- M.Anh làm mặt dzận rùi bỏ ra ngoài. - Dzận woai`. Có đy hôk?- T.Kiệt lại trêu cô- Hay mún ở lại chăm sóc ai kia.- T.Kiệt mỉm cười rất ư là gian xảo. - Ai nói ở lại. Đy chứ- M. Anh chu miệng lên cãi lại. - Stop! 2 ng` dừng lại ngay lập tức. Tui vs P.Nghi đang đói mún chết nè.- L.Linh hét lên - Xin cô giữ im lặng jùm, bệnh nhân cần nghỉ ngơi ạ!- 1 cô y tá đy ra nói. - Vâng, xin lỗi ạ! - Hí hí!- cả bọn cùng cười Tại nhà hàng Crystal cả bọn cùng kêu tràng lang đại hải, làm cho mấy ng` phục vụ choáng ngợp, phải kê thêm 1 cái bàn mới đủ để thức ăn. - Cho 1 chai rượu vang nhé!- L.Linh nói vs ng` phục vụ - Vâng ạ!- ng` phục vụ quay đy đk 1 lúc thỳ đem đén 1 chai rượu vang loại xịn. - Của cô đây ạ! - Cảm ơn! - Cậu uống rượu ak?- P.Nghi ngạc nhiên - Uhm! Uống cho dzui thui. - Uhm! Sau 1 hồi ăn uống, cả bọn kéo nhau ra về. - Cậu chưa về ak, L.Linh?- M.Anh hỏi - Uhm! Tớ ngồi 1 lát rồi về ngay, các cậu đy trước đy! Sau khi 3 ng` đy khuất - Phục vụ cho 1 chai Wasser. - Đây ạ! Cô nhận chai rượu tù tay ng` phục vụ rồi nốc nó 1 cách vô tội vạ. Cô muốn uống cho thật say để quên đy thứ tình cảm đang tồn tại và lớn dần trong ng`. Cô khóc. Những giọt nước mắt mặn chát rơi vào ly rượu cô đang uống. Cô mệt mỏi lắm. Cuối tuần này phải kết hôn vs 1 kẻ không quen biết nữa. Đã 11h p.m - Thưa cô! Đã đến jìơ chúng tôi đóng cửa nhà hàng.- 1 nhân viên lay cô dậy. - Ơ... uhm, tôi biết rồi!- cô đứng dậy tính tiền rồi về nhà. Trời bất chợt đổ mưa. L.Linh đy trên con đường đó và M.Quân cũng vậy nhưng họ đy trái ngược dòng ng` vs nhau. Liệu cuộc tìnhcủa họ có trái ngược như vậy không? Không ai có thể biết trước được. Tại sao mình lại thik hắn chứ? Mình ghét, mình ghét tất cả những jì thuộc về hắn!>- L.Linh gào thét trong đầu. Cô với tay mở vòi sen. Từng dòng nước ấm áp, trong lành chảy nhẹ trên khuôn mặt cô. - Cô chủ, đồ ăn khuya của cô chủ đây ạ!- cô júp việc kêu từ ngoài cửa. - Tôi biết rồi, để ngoài cửa ấy!- cô nói vọng ra. - Vâng! L.Linh rút chiếc khăn tắm treo trên giá quấn quanh người rồi ra tủ lấy đồ mặc. Cô bước ra cửa lấy khay thức ăn để lên bàn rồi bật cái laptop lên để thư giãn ( game ý mà). - Đy săn zombie thôi, xã stress tý!- L.Linh đăng nhập vào njk cf kủa mình ( pà này gớm, cũng chơi cf ak?)- Onl yahoo nữa. Nhắc mới nhớ, từ ngày mình chuyển vào cái trường này chẳng có thời gian onl. Đăng nhập. - Sao nhìu tin offline thế này?- cô nói rồi cũng bỏ mặc đó chẳng thèm đọc và bắt đầu lao vào săn zombie. Đang đoạn cao hứng thỳ... Buzz My_lucky_star ( L.Linh): Ai đấy? Muốn chết ak? Có biết tao đang cf hôk? Lil[img][/img] Kinight: Không cần biết. Chiều mai có rảnh không? My_lucky_star: Thằng này hay nhỡ? Lil[img][/img] Kinight: Tôi hỏi chiều mai rảnh không? My_luck_star: Rảnh. Á! Chết rồi. Lil[img][/img] Kinghit: Ai chết? My_lucky_star: Tao. Trời ơi! Bị biến thành zombie rùi, tại mày á. Đồ chết tiệt Lil[img][/img] Kinight: Ốh, so só rì! . Mai hẹn 4h tại công viên Thiên Đường nha. My_lucky_star: Tao đâu có quen mày. Lil[img][/img] Kinghit: Quen. 100% luôn. Mai gặp lại. Pipi My_lucky_star: Ê ê khoan... Lil[img][/img] Kinghit is offline now Nguyên văn cuộc đối thoại của L.Linh vs ng` lạ mặt. L.Linh vội gập máy tính lại, leo lên giường bật điều hòa xuống 16 độ. Cô mà ngồi ở cái bàn máy tính 1 chút nữa thỳ cái laptop sẽ tan tành. - Hạ nhiệt, hạ nhiệt!- cô nói nhỏ trong miệng rồi chìm vào giấc lúc nào không biết. Tại 1 nơi nào đó trên hành tinh này. - Tôi xong bên này rồi, bên mấy ng` xong chưa? - Ok, con mồi đã vào bẫy, chỉ cần đóng lại. Những kẻ đó nhìn nhau cười đây ẩn ý. ☺ Sáng hôm sau. L.Linh dậy từ sớm. - M.Anh vs T.Kiệt đâu?- cô hỏi ông quản gia - Dạ tối qua họ không về nhà ạ. - Uhm! Tôi đy học đây! - Vâng, cô chủ đy ạ! Cô ra gara lấy chiếc Lamborghini Galendar đy đến trường. Tuy nhiên, cô lại ra cánh đồng cỏ để đy dạo. Nắng. gió và những cánh hoa bồ công anh buổi sáng tạo nên bức tranh thật đẹp. Cô bước đến con suối sau cánh đòng thỳ thấy 1 ng` con trai đang nằm cạnh tảng đá, mũ cụp xuống che phủ hết cả mặt, áo thỳ ướt sũng. - Anh jì đó ơi! Có bị làm sao không dzậy?- L.Linh lay ng` tên đó. Chiếc mũ của tên đó rơi xuống, cô hơi giật mình, thỳ ra là M.Quân. Cô định bỏ đy nhưng thấy M.Quân nằm bất đọng ở đó cũng không đành lòng nên đành kêu cậu ta dậy. - M.Quân dậy.!!!- L.Linh vừa hét, vừa la cỡ nào M.Quân cũng không nghe- M.Quân, cậu chết rồi hả? ( hỏi zô ziên thấy sợ =.=) Lại im lặng. - Ê đừng chết chứ, nhưng nước ở con sông này thấp mà. Dậy ngay cho tôi!- bao nhiêu công sức cô bỏ ra cũng vô ích. L.Linh bắt đầu lo sợ. Cô sợ M.Quân có chuyện jì chắc cô không sống nổi quá. Khóe mắt cô bắt đầu ươn ướt, 2 hàng nước mắt lăn nhẹ trên má. - L.Linh,cậu sao vậy?- M.Quân bỗng lên tiếng - Ak`, không có jì.- L.Linh lấy tay lau vội nước mắt. - Không có jì sao lại khóc?- M.Quân ngồi dậy, rút tai phone ra ( éc! thỳ ra tai phone hèn jì kêu hôk nge) - Tôi đy đây. L.Linh toan đứng lên bỏ đy thỳ M.Quân ôm lấy ng` cô. - Bỏ tôi ra!- L.Linh kéo tay M.Quân ra khỏi ng` mình nhưng vô ích. - Ngồi vậy 1 chút thôi. Tôi xin cậu đấy!- M.Quân gục đầu xuống vai cô nói nhỏ. - Cậu...- không nói đk jì nên cô cũng đành ngồi im. - L.Linh, cậu có biết là tôi thích cậu không hả? Thích đến chết luôn ấy. L.Linh lại khóc, những giọt nước mắt nóng hổi ấy vô tình rơi xuống tay của M.Quân L.Linh lại khóc, những giọt nước mắt nóng hổi ấy vô tình rơi xuống tay của M.Quân. - Cậu sao vậy? Tôi nói có gì sai thì cậu bỏ qua nhé.- M.Quân khẽ nói. - Tại sao bây giờ cậu mới nói ra câu đó? Cậu biết tôi chờ đợi chứ. Nhưng quá muộn rồi!- L.Linh nói trong tiếng nấc. - Đúng quá muộn rồi! Cuối tuần này tôi phải đính hôn!- M.Quân thở dài. - Tôi cũng vậy! - Cậu có thể làm điều này cho tôi không? - Điều gì? Nếu làm được tôi sẽ làm! - Cậu... nói thik tôi được chứ?- M.Quân ngập ngừng. - ..........! - Không nói cũng được! Thôi về đy!- mặt M.Quân buồn rười rượi. L.Linh đứng lên, nhưng cô không đy theo M.Quân, cô dừng lại 1 lúc. Bất chợt, cô chạy đến ôm M.Quân. - Tôi thik cậu. Thik cậu nhiều lắm! - Hì. Cảm ơn cậu. Cuối cùng tôi cũng được nghe câu đó. M.Quân xoay người lại, đặt lên môi L.Linh 1 nụ hôn. Thời gian như ngừng trôi. L.Linh đẩy nhẹ M.Quân ra. - Về thôi!- L.Linh ké tay M.Quân đy. Trên môi cả người đều nở 1 nụ cười mang tên hạnh phúc. M.Quân lái xe đưa L.Linh về trường. Tại trường. 2 người đến trường cũng là giờ ra chơi. Vừa bước vào lớp thỳ họ đã bị 1 đám người bu lại. Trong đó có: P.Nghi, Tr.Vũ, M.Anh, T.Kiệt. - 2 người đy đâu vậy hả?- đồng thanh tập 1. - Đy chơi thôi!- M.Quân nhún vai trả lời. - Đy chơi mà cả 2 cứ cười tủm tỉm như điên.- đồng thanh tập 2. - Hì!- M.Quân và L.Linh cười trừ rồi tay trong tay bước về chỗ. - Haizzz. Vậy không cần chúng ta giúp nữa rùi!- P.nghi than thở đủ cho 3 người còn lại nghe thấy. - Ờ biết vậy khỏi chat chit gì với 2 người đó cho mệt!- M.Anh đưa miếng bánh ngọt vào miệng. - Nhưng chiều 1 người đó đến công viên Thiên Đường sao?- T.Kiệt lo lắng. - Kệ đy, 2 người đó đy chơi chung chứ sao!- Tr.Vũ nhún vai bước ra khỏi lớp. - Pó tay!!!- T.Kiệt, M.Anh vs P.Nghi đồng thanh. Trong giờ học, 2 anh chị nhà ra cứ rút đt ra ngồi nhắn tin làm cho 4 người kia lắc đầu ngán ngẩm. - Yêu quá hóa điên!- M.Anh lên tiếng. - Còn mấy ngày nữa chứ mấy.- T.Kiệt nói nhỏ. - Là sao? - Thì hôm nay là thứ 5 ( mình cho thời gian trôi nhanh tý!), vậy là còn 3 ngày nữa L.Linh phải kết hôn rùi.- T.Kiệt thản nhiên nói. - Sao giống M.Quân quá vậy?- Tr.Vũ và P.Nghi không hẹn mà nói nhanh. - Ọc, không lẽ 2 người đó kết hôn với nhau.- M.Anh đưa ngón tay lên miệng, có vẻ đăm chiêu. Ai có biết gương mặt đó đang mưu tính chiện gì. =.= - Nếu là vậy thỳ phải làm cho bọn họ đau khổ 1 tý.- Tr.Vũ đề nghị kèm theo nụ cười gian trá. - Kế hoạch nè <......................>- M.Anh nhỏ to vs mấy người đó. - OK, cuối giờ nhé.- cả 4 người tinh nghịch nháy mắt với nhau. T.Kiệt bỗng quay sang L.Linh và M.Quân. - Cuối giờ 2 cậu gặp bọn tớ nói chuyện chút, ở phía sau trường ấy. L.Linh và M.Quân ngồi đơ như cây cơ. Mỗi người đang có dấu hỏi to đùng trên đầu. Họ chẳng buồng nhắn tin nữa, cứ ngồi ngẫm nghĩ đy đâu. Rốt cuộc cũng gục xuống bàn ngủ ( hixx ). Còn bên bàn bên kia thỳ... ôi thôi. Tên T.Kiệt cười ôm quyển sách che mặt mà cười nãy giờ. Giả vờ làm mặt hình sự nói chuyện với 2 người đó mà nhìn mặt họ buồn cười muốn chết. Cuối giờ học, bãi cỏ sau trường. - Mọi người gọi bọn tôi ra đây có chuyện gì không?- L.Linh lên tiếng. - L.Linh à! Tớ nghĩ cậu với M.Quân nên cắt đứt mọi quan hệ đy- Tr.Vũ nghiêm giọng nói. - Cái gì?- cả 2 cùng đồng thanh. - Đúng vậy!- Tr.Vũ nói tiếp- Cả 2 cậu đều sắp đính hôn nên kết thúc đy là vừa. Nếu không sau này thỳ....- Tr.Vũ thở dài, quay mặt đy. ( để cười đấy ạ!☺☺☺) M.Quân và l.Linh nhìn 3 người còn lại, cái họ nhận được chỉ là sự im lặng đồng tình. - Uhm, chỉ 1 ngày nữa thôi.- nói rồi M.Quân kéo tay L.Linh đy. Để lại 4 con người đang cười lăn cười bò ở dưới đất. - Không ngờ cậu diễn đạt thật.- P.Nghi nói trong tiếng cười. - Tớ cũng không ngờ luôn ấy. - Haha- 4 đứa điên cười với nhau. Trở lại với M.Quân và L.Linh. - Cậu kéo tôi đy đâu vậy?- L.Linh dằng tay M.Quân ra. - Thì tận hưởng những giây phút cuối cùng trong cuộc đời.- M.Quân nháy mắt vs L.Linh rồi kéo cô vào xe. - Đy đâu mới được chứ?- L.Linh vừa thắt dây an toàn vừa nói. - Ờ... đy ra biển đy.!- M.Quân búng tay 1 cái. - Uhm! Tùy cậu. M.Quân lái xe ra biển. Gió thổi mát rượi. - Tôi ngủ 1 chút, khi nào đến cậu kêu tôi dậy.- L.Linh đề nghị rồi bật ghế ngã ra sau tý cho dễ ngủ. - Uhm! L.Linh ngủ được 1 lúc thỳ M.Quân cởi áo khoác đắp lên người cô. Kítttt.....- chiếc xe dừng lại. Biển buổi sáng vắng người thật. Màu xanh dịu dàng của biển làm người ta cảm thấy thật thanh thản. - L.Linh, đến biển rồi này!- M.Quân khẽ lay người cô. - Ơ uhm- L.Linh lấy tay dụi mắt rồi nhìn ra biển- Đẹp thật.- cô chỉ thốt lên 2 tiếng rồi bước ra khỏi xe. Họ cởi giày để trong xe rồi chạy xuống bãi cát. - Cát trắng mịn thật ha, L.Linh- M.Quân mỉm cười nhìn cô. - Uhm.- cô mỉm cười lại. - Cười vậy có đẹp hơn không, suốt ngày mặt cứ bí xị- M.Quân nháy mắt với cô. - Gì? Ý nói tôi xấu ấy ak?- L.Linh liếc M.Quân. - Ai biết, cậu nghĩ sao thì nghĩ. - Cậu đứng lại cho tôi. Thế là 2 người đuổi bắt nhau khắp bãi biển Thế là 2 đuổi nhau khắp bãi cát. Bất ngờ L.Linh chạy ra ngoài biển va fngax khụy xuống. - Cậu không sao chứ, L.Linh?- M.Quân chậy đến ân cần hỏi han. - Ờ thỳ không sao!- nói rồi cô hất nước vào mặt M.Quân. - Ớ, dám lừa tớ hả?- M.Quân cũng lấy nước hất lại vào người L.Linh. - Eo ôi! Sau 1 hồi đùa giỡn mệt lả người, họ lên bãi cát ngồi nhìn biển. - Thời gian mà ngừng lại thỳ hay biết mấy M.Quân nhỉ?- L.Linh hỏi khẽ. - Uhm, nếu được vậy thỳ tốt quá.- M.Quân thở dài đáp. -....! - L.Linh, cậu xòe tay ra đy!- M.Quân đề nghị. - Hũh? M.Quân lỗi trong túi ra 2 chiếc nhẫn đôi, đeo vào tay L.Linh 1 chiếc, chiếc còn lại đeo vào tay cậu. - Tình yêu của tớ đó, giữ đy. - Uhm. Từng đợt sóng cứ vỗvào bờ. Biển luôn mang ý nghĩa: thanh thản. Ngắm biển, tâm hồn chúng ta như có một khoảng trống, không lo toan, muộn phiền, dẹp bỏ mọi chuyện để chạy theo những ngọn sóng. Nhưng cũng đôi lúc, ngắm biển lại mang cho ta một nỗi buồn khó tả. - Về thôi M.Quân, hôm nay H.Khang xuất viện. - Vậy hả? Uhm. M.Quân lái xe đưa L.Linh về nhà. - Vào không?- L.Linh hỏi. - Được hả? - Thik thỳ cứ vào!- L.Linh nói rồi quay người sang bấm chuông. - Cô chủ mới về ạ! - Uhm. Cạch- L.Linh mở cánh cửa phòng khách. - Ơ ba, con chào ba ạ!- L.Linh thấy ba cô đang ngồi ở sofa uống trà. - Ờ, ai đây?- ông khó chịu hướng mắt về phía M.Quân. - Dạ con chào bác, con là Minh Quân, Vũ Minh Quân ạ!- M.Quân lễ phép cuối đầu xuống chào ba L.Linh. - Ờ, lại đây ngồi đy con.- ông bỗng thay đổi 360 độ, mời M.Quân đến ghế ngồi.- Con uống gì không? - Dạ cho con nước trái cây được rồi ạ! L.Linh thật sự rất shock, cô đứng ngớ người từ nãy giờ. Lần đầu tiên cô thấy ba cô làm thế với một đứa con trai. Mời xuống ghế ngồi rồi còn lấy nước cho uống nữa chứ. M.Quân cũng shock không kém, cậu cứ tưởng bị ba của L.Linh xả cho 1 trận rồi đuổi về nữa chứ, ai ngờ... - L.Linh, lại đây ngồi đy.- ba cô lên tiếng. - Dạ.- cô bước đến ghế sofa bên cạnh ba cô, đối diện M.Quân. - Qua bên kia ngồi với M.Quân, ngồi bên đây làm gì.- ba cô đẩy cô qua. L.Linh shock tập 2, chưa bao giờ ba cô cho cô ngồi với 1 đứa con trai nào trước mặt ông. M.Quân thỳ cười thầm trong bụng, không ngờ ông trùm xã hội đen mà cũng dễ tính thế này. - Dạ.- L.Linh lê bước qua chỗ M.Quân ngồi. - Cháu đẹp trai quá nhỉ? - Dạ không dám ạ!- M.Quân nghe nói vậy mà mặt đỏ như trái cà chua. - H.Khang về chưa ạ?- L.Linh lảng sang chuyện khác. - Về rồi, nó đang ngủ trên gác ấy. Có M.Anh và T.Kiệt ở trên đó nữa. - Dạ, con lên đó nha.Ba cứ ngồi nói chuyện. - Con ngồi xuống.- ba cô nghiêm giọng. - Dạ! - Mấy đứa chuẩn bị đến đâu rồi?- ba cô hỏi. - Chuẩn bị gì ạ?- đồng thanh tập 1. - Lễ đính hôn!- ông thản nhiên nói. - Cái gì???- đồng thanh tập 2.- ai đính hôn với ai??? - 2 đứa. Chưa biết gì à? - What?- 4 con mắt nhìn nhay mà hóa đá. - À quên, bọn ta chưa nói cho các con biết sẽ đính hôn với ai đúng không? - Ớ....!!!!! - Cuối tuần này các con sẽ đính hôn.- ba cô chậm rãi nói. - Con... con đính hôn với... M.Quân á?- L.Linh lắp bắp. - Đúng!- ba cô gật đầu. - Bác đùa hoài, làm gì có chuyện đó.- M.Quân cười nhạt. - Không tin à?- ông nhướng mắt nhìn 2 con người mất hồn. - Dạ không phải nhưng mà....- M.Quân nói. - Ok, vậy được rồi. Mai đy mua đồ cưới rồi chụp ảnh luôn. - Sặc!- đồng thanh tập 3 Ba L.Linh đứng dậy bước vào phòng để lại cô và M.Quân ngồi hóa đá. - Không ngờ tôi với cậu lại đính hôn đấy nhỉ?- M.Quân lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng nãy giờ. - Ờ. Dù sao cũng đỡ hơn kết hôn với người không quen biết- L.Linh ngã người ra ghế cầm li nước uống. - Ủa? Chứ không phải muốn kết hôn với tôi à?- M.Quân cười đểu nhìn L.Linh. - Gớm! Làm như cậu tốt lắm không bằng ý.- L.Linh liếc xéo cậu. - Thỳ đâu có tốt mà có người thik mới hay chứ. - Không thèm nói chuyện với cậu nữa, chán rồi! L.Linh toan đứng lên thỳ bị M.Quân kéo ngồi lên chân cậu và khóa miệng nó bằng... miệng cậu. - Ư... ư- L.Linh cố đẩy ra nhưng không được nên đành ngồi im luôn. - Hì, đóng dầu rồi nhé, vợ iu!- M.Quân nháy mắt tinh nghịch nhìn cô. - Ọc, chết mất! Vợ iu cái đầu cậu ấy.- L.Linh nói rồi cầm cái gồi trên ghế đập vào đầu M.Quân. - Nhẹ quá vậy vợ?- M.Quân mỉm cười. - Chưa chết à?- L.Linh chớp chớp mắt hỏi. ( pà này ngốc gê, gối sao chết.!?) - Haha, đầu toàn kim cương không à! Chưa dễ chết đâu!. - Ôi thôi, cậu về đy, khuya rồi, tôi đy ngủ. - Uhm, mai qua đy chọn đồ cưới nhá. - Sao cũng được. L.Linh bước ra cổng tiễn M.Quân về. Mới thoáng đây thôi, L.Linh và M.Quân còn buồn thế mà. Giờ đây lại vui vẻ. Đúng là chuyện đời không ai biết trước được. Vui có, buồn có, thật không biết đâu mà nghĩ. - Hey, ngắm ai mà ngẩn ngơ vây?- giọng của kẻ nào đó vang lên từ sau lưng cô. Thỳ ra là H.Khang, M.Anh và T.Kiệt. - Có... có ngắm ai đâu! Mà coi lại cậu với M.Anh kìa, tay trong tay thấy ghê. L.Linh trêu H.khang và M.Anh khiến 2 người đỏ mặt vội buông tay nhau ra. - Khỏe chưa mà ra đây vạy, H.Khang?- L.Linh hỏi. - Khỏe như trâu ấy. Hehe! - Thôi, vào nhà đy, gió lạnh!- cô đẩy 3 người vào nhà. Đang ngồi uống cacao, ăn bánh ngon lành thỳ T.Kiệt bất ngờ đề nghị. - Xem phim ma đy! - Phim ma? Ok liền.- L.Linh nhẩy cẩng lên đồng ý. - Uhm, cũng hay đó.- H.Khang vỗ tay tán thành. - Xời, cậu làm tớ sợ lắm ý, xem thỳ xem.- M.Anh vênh mặt lên. - Ờ, để koi cậu có chịu nổi không. T.Kiệt cười rồi lấy trong tủ ra đĩa phim có tên " Ma cà rồng hồi sinh" - Phim đó mới thấy tựa đề thôi đủ hay rồi. Hì- L.Linh cười nửa miệng nhìn M.Anh. - Gì nhìn tớ? Tưởng tớ sợ à? Không có chuyện đó đâu.- M.Anh cãi lại nụ cười và ánh mắt của L.Linh. - Mở nhá.- T.Kiệt bỏ đĩa vào ổ rồi nhảy vọt lên ghế ngồi coi. Đang coi đến đoạn nhỏ nữ chính bị ma bắt đy, người bê bết máu thỳ bỗng có tiếng hét phát ra từ đâu đó nhưng chắc chắn không phải trong phim. - Á...................á........................!!!!!!!!!!!!!!! Mọi người quay sang phía tiếng hét đó thỳ biết được thủ phạm là M.Anh. - Vậy mà nói không sợ?- T.Kiệt trêu chọc. - Thôi, cậu đừng chọc cô ấy nữa.- H.Khang nói rồi quay sang nhìn M.Anh.- M.Anh, cậu làm sao vậy?- vừa nói cậu vừa lay lay M.Anh. - Eo ơi, xỉu rồi đó.- L.Linh thở dài- Vậy mà lúc nãy hùng hổ lắm cơ. Cậu bế M.Anh lên phòng đy. - Uhm, 2 người ngồi coi nha. Tôi cũng đy ngủ đây, buồn ngủ quá rồi. Oáp! Còn lại L.Linh và T.Kiệt ngồi xem phim. - Nghe nói cậu và tên M.Quân đó đính hôn với nhau hả?- T.Kiệt bất ngờ hỏi. - Uhm, tớ cũng mới biết lúc nãy thôi. Bất ngờ quá.! - Chúc cậu hạnh phúc nhé!- T.Kiệt chắc phải khó khăn lắm mới nói ra câu này, giọng cậu có vẻ buồn buồn. - Cảm ơn cậu.- L.Linh dường như cảm nhận được điều đó, cô cũng áy náy lắm. Được 2 tiếng sau thỳ hết phim. - L.Linh, dậy! Hết phim rồi!- T.Kiệt khẽ gọi cô. - Buồn ngủ.- L.Linh bỗng bật dậy nói 2 tiếng đó, trông dễ thương cực kì làm tim ai kia đập thình thịch nhưng cũng cố kìm chế lại. - Ngủ đy! - Ngủ nha!- L.Linh nói rồi ngã đầu xuống ghế ngủ. T.Kiệt khẽ vào phòng lấy chiếc chăn ra đắp cho cô. - Ngủ ngon nhé! Tạm biệt tình yêu đầu đời củatôi! Nói rồi, cậu nhẹ nhàng đặt lên trán L.Linh một nụ hôn. Ngày mai đã đến, có thể là một ngày đẹp trời. - Oái!- L.Linh vửa trở người thỳ đã bị ngã xuống đất.- Eo ơi, đau thế, cái ghế chết tiệt.- cô lấy tay đấm vào cái ghế. - Hey, vợ. Đau tay đấy!- giọng của kẻ nào đó vang lên. - Cậu đến đây làm gì?- L.Linh bối rồi, bộ dạng bây giờ của cô thật thảm hại: đầu tóc rối bời, răng chưa đánh, mặt chưa rửa,... - Thì đy chọn đồ cưới.- M.Quân đáp tỉnh bơ ngồi xuống ghế. - Èo, đợi tý. Đy thay đồ đã. Mọi người đâu rồi? - Hình như đy học. - Ờ, vậy chúng ta nghỉ hả?- L.Linh hớn hở ra mặt. - Tất nhiên. L.Linh phóng thẳng lên lầu để làm VSCN, thay đồ, trang điểm nhẹ rồi bước xuống nhà. Mất hơn 1 tiếng đồng hồ. Trông cô bây giờ như 1 nàng công chúa vậy. Cô mang trên người 1 chiếc váy jean, áo thun tay dài và chiếc áo khoác lửng vải jean. Tóc được buộc chéo sang một bên với chiếc kẹp nơ màu hồng. - Xuống... xuống rồi hả? Đy thôi!- M.Quân vẫn chưa thoát khỏi ngỡ ngàng. Thường ngày cô đã đẹp bây giờ còn đẹp hơn. - Uhm. 2 người bước xuống tiệm áo cưới Hoàng Gia như hoàng tử và công chúa, khiến cho ai cũng phải ngước nhìn. - 2 vị cần chọn đồ cưới ạ?- cô nhân viên nhẹ nhàng hỏi. - Vâng, cho chúng tôi kiểu nào đắt và đẹp nhất!- M.Quân nói. - Dạ vâng, mời cô cậu đy theo tôi.- cô nhân viên dẫn họ vào 1 khu vực khác, chứa đầy nhưngc kiểu áo cưới rất lộng lẫy và bắt mắt. L.Linh đy thử rất nhiều cái nhưng cái cuối cùng mới là cái cô chọn. Nó ngắn đến gối, phần dưới phồng ra còn đính thêm những hạt ngọc trai nhỏ xinh, lấp lánh. Phần eo được làm trông thật nổi bật với chiếc thắt lưng bản to. M.Quân cũng chon bộ comple màu trắng. - Dạ mời cô cậu qua phòng bên này chụp ảnh ạ. M.Quân nắm tay L.Linh bước đy, cô khẽ mỉm cười, thật hạnh phúc. Mà phải công nhận họ ăn ảnh thật, giống diễn viên hay người mẫu vậy. - Cuối cùng cũng xong.- L.Linh bẻ nhẹ người ra sau ra chiều mệt mỏi lắm. - Mới có tý mà mệt.- M.Quân nhìn cô. - Mệt thiệt mà. - Mệt vậy đy về nha. - Uhm, được đó.- L.Linh nói. M.Quân thỳ mặt dài thượt ra nhưng cuối cùng cũng phải đưa cô về nhà. - Vào đy!- M.Quân mở cửa xe cho cô bước xuống. - Uhm. À M.Quân nè, 2 ngày đến đừng gặp ha. Để đến chủ nhật luôn đy.- L.Linh bất ngờ đề nghị. - Cũng được!- M.Quân đáp. - Bye. L.Linh nói rồi đy thẳng vào nhà. Cô lại mỉm cười 1 cách mãn nguyện. M.Quân cũng vậy. Ngày thứ 7 trôi qua trong sự lo lắng, bồn chồn và bốn rối. Đêm ngày thứ 7, cả 2 anh chị nhà ta đều không ngủ được. Nằm lăn qua, lăn lại. L.Linh thỳ lấy chiếc Ipop ra nằm nghe nhạc mới ngủ được còn M.Quân thỳ đọc 1 quyển sách. Mà thật ra có đọc gì đâu, mở sách ra là thấy hình ảnh của L.Linh hiện ra, sao đọc được. Cuối cùng ngày đó cũng đến. 1 ngày tuyệt vời. Chim chóc hót líu lo, những tia nắng nhẹ đầu tiên nhảy nhót trên khung cửa sổ. - L.Linh, dậy!!!!!!!!!!!!- M.Anh và P.Nghi hét toáng làm cô giật mình. - Ơ... mấy h rồi?- L.Linh ngái ngủ hỏi. - 7h rồi đó. 9h là bắt đầu mà còn nằm đây ngủ hả???- P.Nghi hét. - What??? 7h rồi à? Trễ rồi, trễ rồi, trời ơi!!!!!! L.Linh vừa nói vừa chạy vào làm VSCN rồi xuống nhà cho mọi người make up. Chỉ có 1 từ có thể diễn tả L.Linh lúc này: tuyệt vời. - Wow! Đẹp thật đấy.- P.Nghi trầm trồ khen ngợi. - Công chúa chắc chưa đẹp bằng!- M.Anh lại nói tiếp. - Nào! Ra xe thôi mọi người, trễ h rồi đấy, còn đứng đó 8 nữa.- T.Kiệt hối thúc. - H.Khang đâu?- L.Linh hỏi. - Chị 2, cậu ta đến từ sớm rồi, ai như chị.- T.Kiệt mỉm cười nói. - Hứ, thỳ sao chứ?- L.Linh vênh mặt. - Thôi thôi, xin can. Trễ h rồi đó.- M.Anh nhảy vào đứng giữ 2 ng` mà nói. Chiếc limo màu trắng đừng lại trước khách sạn Sky Life. Cánh báo chí tập trung rất nhiều ở đây. Cũng may ba của L.Linh đoán trước được tình hình nên đã thuê sẵn vệ sĩ nên mọi người mới vào trong an toàn. - L.Linh, mấy đứa nữa, vào hội trường ngồi đi!- ba L.Linh hối thúc. - Vâng.! L.Linh và mọi người chạy vội vào hội trường đẹp lung linh. - Hi! L.Linh chào M.Quân. - Ố, vợ đến rồi à? Trễ vậy!- M.Quân vờ làm mặt phụng phịu như trẻ con. - Thôi thôi, mới trễ có tý, làm gì ghê vậy? - Hì! - Đến h rồi kìa!- P.Nghi nhắc nhỏ kêu 2 ng` im lăng. - Cảm ơn mọi người đã đến dự lễ đính hôn của con gái tôi, Nguyễn Hoàng Linh Linh- ba cô nói.- Và con trai chúng tôi Vũ Minh Quân ạ- ba cậu tiếp lời. - Và mời 2 cô cậu lên trao nhẫn.- tiếng ng` dẫn chương trình vang lên. M.Quân và L.Linh cùng bước lên. M.Quân lấy trong chiếc hộp màu đỏ bên cạnh cậu mọt chiếc nhẫn xung quanh có gắn những viên kim cương nhỏ sáng lấp lánh đeo vào tay L.Linh. Còn L.Linh cũng lấy trong chiếc hộp bên cạnh mình 1 chiếc nhận trơn, không cầu kì đeo vào tay M.Quân. 2 chiếc nhẫn, sao khác nhau vậy? Chúng vẫn có điểm giống nhau đấy! Mặt sau của chúng đều có khắc chữ: I LOVE YOU THE END" /> Sát thủ... thiên thần Tác giả: it[img][/img]s me (lola ^^) Thể loại: tình cảm, học đường,... * Nhân vật nè: - Nguyễn Hoàng Linh Linh( 16 tuổi): con gái của ông trùm xã hội đen Nguyễn Hoàng Văn nổi tiếng khắp cả Châu Âu và Châu Á. Cô là 1 con người lạnh lùng( để sau này mình nói lí do cho ha), đánh nhau rất giỏi Sở hữu gương mặt cực kì kute - Vũ Minh Quân( 16 tuổi): con trai của chủ tịch tập đoàn kim cương Diamond- tập đoàn đứng đầu Châu Á. Quân có gương mặt mà bất kì người nào nhìn vào đều phải đau tim( đẹp trai quá). Bạn gái nhiều nhiều hơn số ngày mình đi học. - Vương Triệu Vũ: thiếu gia của tập đoàn Black Star. Là 1 killer ladies chính gốc Còn n/v phụ mình giới thiệu sau nhá Start nào Chap 1 - Tiểu thư! xin người dừng tay lại ạ. Nếu đánh nữa bọn chúng sẽ chết đấy ạ. - Đúng vậy! Chết đi cho đỡ chật đất. Bọn rác rưởi này sồng làm gì. Dám đụng vào Linh Linh này coi như tụi nó chán sống rồi- Từng lời nói vang lên 1 cách từ tốn nhưng cũng đủ khiến cho người ta chết... đứng =.=;; Những người mặt đồ màu đen chỉ biết đứng nhìn mà ai cũng lạnh xương sống. 1 cảnh tượng thât ghê rợn hiện ra trước mặt họ: người con gái cầm cây gỗ đánh tới tấp vào lũ con trai đang nằm dưới đất... ( còn nữa mà hok dám kể) - Xong rồi đó. Mấy người dọn dẹp đi.- Nói rồi Linh Linh quay đầu bước đi. Khuôn mặt vẫn bình thản như hok chẳng có chút gì tỏ ra vẻ sợ hãi. Chiếc xe Koenigsegg Trevita đỗ trước căn biệt thự rộng hơn cái sân đua xe. Người con gái mặc chiếc váy màu đen từ trong xe bước ra mang theo gương mặt cực kì "kute" nhưng rất lạnh lùng. Tất cả người làm đều cuối đầu chào cô 1 cách trịnh trọng. - Con gái cưng của ba về rồi à?- giọng người đàn ông cất lên- đó chính là Nguyễn Hoàng Văn daddy của Linh Linh - Vâng! - Vui không con? ( sax! con gái đi đánh nhau về mà hỏi zui không? pó tay) - Bình thường thôi! Chỉ là lũ tép riu. Thôi ! Con lên phòng đây! - Ừ! Nghỉ đi con Linh Linh lê cái xác mệt mỏi của mình lên phòng và đánh 1 giấc tới sáng. Mai là chủ nhật mà. Trong khi cô đang ngủ thì.... - Cho 1 chai Wray Rum ( cha này sang thiệt, chai đó 54.000 USD đấy)- giong của tên công tử vang lên trong quán bar Tonight. - Minh Quân đấy à?- tên tiếp viên vội vàng lên tiếng- Có ngay đây! Chai Wray Rum được đặt trên bàn 1 cách trang trọng. 1 lát sau có 1 đám nữa kéo đến với thân hình bầm dập ( chắc các bạn biết tại sao rồi đấy !?) - Tụi mày bị gì mà kinh thế kia?-Quân vừa nói vừa nhìn tụi nó = ánh mắt chán nãn - Dạ...!- 1 đứa lên tiếng nhưng bị đứa bên cạnh cản lại - Nói nhanh!- Quân hét lên khiến mọi người trong quán đếu quay lại nhìn cậu - Tụi em đang đi ngoài đường thì gặp 1 con nhỏ cực xinh. Tụi em mời nó đi chơi, nó bảo tối nay 6h đợi nó ở kho hàng bỏ hoang F9 rồi cùng đi. Lúc tụi em tới thì thấy nó dã đứng sẵn đợi từ lúc nào và đi kèm là 1 đám người măc đồ đen. Tui em tưởng con nhỏ đó kêu người đèn xử tụi em nhưng ai ngờ chính nó là người ra tay. Mà võ công nhỏ đó thâm hậu thiệt đại ca ơi! Nó vừa tung mấy chưởng tụi em đã gục hết... - Lũ vô dụng ! Mà con nhỏ đó là ai? - Dạ! hình như nhỏ đó tên Linh Linh. Tụi em chỉ biết vậy thôi ạ - Ax! thôi tao thấy cũng tội tụi bây. để tao xử con nhỏ đó cho. giờ tụi bây cừ vui chơi đi! - Yes sir! Chap 2 7 a.m tại nhà Linh Linh( dậy sớm thế ^^) - Ăn sáng đi con! - Vâng! .... - À ba ơi! con muốn chuyển trường... - Sao vậy con? -.... - Thôi được rồi! con muốn chuyển sang trường nào? - Tùy ba thôi. - Vậy con chuyển sang trường Royal học nha? - Sao cũng được ạ! - Uhm! con ăn sáng đi rồi đến trường với ba làm thủ tục nhập học Giờ là 10 a.m Linh Linh đã làm xong thủ tục nhập học Còn Quân thì đang làm gì nhỉ? Á ! Nướng cháy khét lẹt luôn. Tại tối qua đi tới 2h mới về mà.Thông cảm!!! ********************************************* Giờ mới thật sự bắt đầu nè! Chap 3 Hôm nay là thứ 2 rồi- ngày Linh Linh đi nhận lớp mới Chiếc Lamborghini Galardo đỗ trước cổng trường Royal khiến cho mọi con mắt phải ngước nhìn. Tiếp theo sau là đoàn xe hộ tống. Linh Linh từ trong xe bước ra không khác gì 1 công chúa. Cô mặc bộ đồng phục màu hồng kèm theo chiếc áo gile khoát bên ngoài trông cô thật sang trọng. Cô bước đến phòng hiệu trưởng Cốc...cốc...cốc... - Mời vào? - Xin chào! Ông hiệu trưởng vội vàng đứng dậy cuối chào: - Xin lỗi tiểu thư! Tôi không biết là cô đến! - Không sao!- cô nói nhưng gương mặt vẫn không nở 1 nụ cười. Tôi học lớp mấy? - Dạ vâng! Cô học lớp 10KP1. Để tôi dẫn cô đi. - Uhm! Ông hiệu trưởng dẫn cô đi qua các khu hành lang để đến lớp. Mọi ánh mắt ngưỡng mộ đều đổ dồn khi cô đi qua - Nhỏ đó xinh ghê! tao đã xinh mà nhỏ đó còn xinh hơn. -Trời ơi! Mỹ nhân. người đâu đẹp quá vậy nè? ....... - Thưa tiểu thư! Đã tới lớp của cô! Ông hiệu trưởng kêu bà chủ nhiệm ra nói gì đó khiến bả giật mình. - Tôi vào lớp được chưa?- cái giọng lạnh lùng của Linh Linh lại cất lên khiến 2 người kia giật mình. - Vâng! Cô vào lớp được rồi ạ! - Các em chú ý! hôm nay lớp chúng ta có bạn mới! Đó là bạn Nguyễn Hoàng Linh Linh. Em hãy giới thiệu về bản thân của mình cho các bạn nghe đi! - Không cần! -À vậy thôi cũng được! - Tôi ngồi ở đâu? - Để cô coi Bà cô chưa kịp nói gì thì cả lớp nhao nhao: - Ở đây nè cô! Bả suy nghĩ 1 lúc rồi quyết định cho Linh Linh ngồi bàn cuối- bên cạnh Minh Quân. Linh Linh đi xuống chỗ ngồi của mình, vứt cái cặp sang 1 bên và bắt đầu ngủ chẳng thèm để ý 1 tý gì đến tên ngồi cạnh Chap 4 Reng... reng... reng... Giờ ra chơi đã đến. Linh Linh còn ngái ngủ mở mắt ra nhìn xung quanh. Bỗng 1 con nhỏ xấu xí chạy đến bên cạnh Linh Linh và kêu cô ra sau trường có việc. Haizz, mới ngày đầu mà có chuyện rồi à? Cô uể oải đi ra sau trường và kẻ đang theo dõi cô không biết rằng đã bị cô phát hiện từ lâu:" Để coi! tao mà xử lí xong mấy con nhỏ này thì người phải chết tiếp theo là tụi mày đó!" Đến nơi, Linh Linh thấy mấy con nhỏ xấu như ma đang đứng đó. Con nhỏ đầu băng nói: - Ê con kia! máy mới vào mà láo nhỉ? lại còn ngồi chung với hoàng tử Quân của tụi tao nữa chứ. chán sống à? - kẻ chán sống là tụi này đó! có giỏi thì kêu người của tụi mày ra đây! đừng nhièu lời!- giọng nói của Linh Linh lại 1 lần nữa khiến đám con gái lạnh xương sống. Tuy sợ hãi nhưng tui con gái vẫn lấy lại bình tĩnh - Ok- nó búng tay "tách tách". 1 đám người mặc đồ đen bướcra. Linh Linh sẽ xử lí ra sao? nếu các pạn ủng hộ thì mình post tiếp.nhớ thanks mình nha[img][/img] Linh Linh chỉ cười nửa miệng khi thý đám ngừi mặt đồ đen đó bước ra. - Xông lên đy- nhỏ Lan Anh nói ( tên của kon nhỏ xấu xí ý!?) Cả bọn cùng lao lên. Chỉ sau 5[img][/img] đứa nào đứa nấy đều nằm 1 góc ôm ngừi than đau. - Cô chỉ có thía thui à! Tốn sức tôi qá đấy! - Cô chờ đó! Sẽ không có lần 2 đâu ( nhỏ nỳ mạnh miệng thix. thua gòy mưh còn nhìu chiện) - Để tôi xem lần sau của cô như thế nào. Nói rồi Linh Linh bỏ đy để lai nhỏ Lan Anh với khuôn mặt đỏ gay. - Ra được rồi đó! Lời nói của Linh Linh khiến cả bọn đang trốn trong bụi cây giật mình - Sao cô biết bọn tui hay zy? - Anh không cần biết. Các ngừi theo tui làm gì? - Tình cờ wa đay thấy đánh nhau nên dừng lại xem. Lỡ cô thua bọn tôi còn chạy vô giúp, ai ngờ... Chưa nghe hết câu Linh Linh đã way ngừi bỏ đy. Chợt 1 tên trong đám đó đặt tay lên vai Linh thì trong nháy mắt đã bị cho đo ván.Cả bọn sững sờ nhìn Linh Linh không chớp mắt. Cách đó 1 bụi cây không xa, có 1 người đang mỉm cười: " Cô gái nỳ đúng là thú vị"- nghĩ như vậy, tên đó vội rút đt ra gọi cho ngừi nào đó - Jonhson anh điều tra cho tôi xem cô gái tên Linh Linh mới chuyển vào lớp tôi sáng nay có thân phận như thế nào? -< Vâng, thưa cậu chủ! > **************************************** Chap 5 ( chap nỳ mình kể về qá khứ của Linh Linh và lí do tại sao cô lại lạnh lùng như ngày hôm nay) 1 buổi sáng đẹp trời - Linh Linh ơi! ra đy chơi với tụi này nè- giọng của cô bé Minh Anh và cậu bé Tuấn Kiệt ( bạn thân cua Linh Linh) - Ra liền! Làm gì tới sớm thía? Pùn ngủ mún chết được ý!? - Thui thui chủ nhật mưh! đi chơi với tụi nỳ đi - Ok! đi thì đi Thía là bộ 3 tổ chức 1 buổi picnic tại cánh đồng xanh rì hơi xa nhà 1 tý - Tuấn Kiệt ! cậu dọn đồ ăn ra đy - Uhm! Thía cậu với Minh Anh làm gì? - Bọn tớ ngồi chơi- cả 1 cùng đồng thanh đáp. - Linh Linh nè! Mẹ cậu dạo nỳ sao gòy?- Minh Anh bất chợt way sang hỏi - Mẹ tớ vẫn nằm ở bệnh viện như thường thui. Tớ định sau khi chúng ta đy chơi xong sẽ vào thăm mẹ tớ. Được không? - Tất nhiên là OK rùi! Cả bọn cùng ăn nói vui vẻ nhưng không biết nguy hiểm đang cận kề Bỗng từ đau trong lùm cây có 1 mũi tên nhọn hoắt bay về pía Linh Linh. Tuấn Kiệt phóng wa đỡ cho Linh Linh nên bị mũi tên đâm ngay tim. Chưa hết bàng hoàng thì 1 mũi tên nữa bay ra và lần này thì trúng Minh Anh. Mặt Linh Linh trắng bệch, ngừi cô dường như không còn chút sức lực nào. Nhìn 2 ngừi bạn thân nhất của cô nằm bất động, cô hét lên 1 tiếng rồi ngất xỉu. Khi cô mở mắt thì đã thấy mình nằm trong phòng. Xung quanh là bác sĩ và papa của cô. - Tất cả chỉ là giấc mơ pải hôk? Hãy nói cho tôi biết đy- cô hét lên Đáp lại câu hỏi của cô chỉ là sự im lặng kèm theo nuối tiếc xen lẫn pùn. Cô ngước nhìn mọi người bằng ánh mắt vô hồn Reng...reng...reng... - A lô! hà Nguyễn Hoàng xin nghe ạ! -<...........................> Cạch! Cái ống nghe đt rơi xuống đất. Không hiểu có chiện gì nhưng ông Văn vội chạy đến bệnh viện. 1 tiếng sau, ông trở về cùng với xác kủa ngừi vợ. Thì ra me cô đã bị kẻ nào rút máy trợ tim ra khỏi ngừi ( ác thía!!!). Sau đám tang của mẹ và 2 ngừi bạn, Linh Linh trở nên lạnh lùng ít giao típ với ai. Và bây giờ mục đích sống của cô là: tỳm ra kẻ nào đã hại mẹ cô và 2 ngừi bạn thân nhất. Cô sẽ bắt kẻ đó pải trả 1 cái giá không nhỏ cho hành động của mình. Chap 6 7 p.m Linh Linh lái chiếc Lamborghini Galardo đến bar Tonight. Cô vui chơi ở đây đến 12h thì bắt đầu thấy mệt vội kêu tính tiền và ra về. Đang đy thỳ cô bị 1 đám ngừi chăn lại. - Cô em đy chơi với tụi nỳ hôk? - Tránh ra! hôk đừng trách tao - Ui giời! Cô em xinh mưh dữ thía- Tên nỳ vừa nói vừa nắm tay Linh Linh Bốp! Tên đó ngã lăn ra đất, máu đã chảy ở khóe miệng. Cái nỳ hôk pải Linh Linh đánh đâu nhá ( sức đâu mưh đánh, ún say thía kia mưh) - Tụi bây dám đụng vô bạn gái kủa tao à?- giọng kủa công tử Triệu Vũ nhà ta cất lên ( ông nỳ nhận bừa gê. ai là bạn gái ổng chứ) - Ax thằng nỳ láo nhỉ? Tụi bây xông lên! Từng đứa 1 bị hạ gục 1 cách dễ dàng ( bí mật nhá: ông nỳ võ công chẳng thua gì tiểu thư Linh Linh nhà ta đâu) Tiểu thư nhà ta đứng nhìn sững sờ nãy giờ. Có ngừi cũng giỏi võ giống cô đấy chứ( nhưng chỉ ít thui) - Cô không sao chứ?- giọng kủa Vũ cắt ngang dòng suy nghĩ kủa cô - Uhm! Tôi không sao. Cảm ơn cậu đã cứu tôi! - Không có gì! Hình như cậu mới chuyển vào trường Royal pải hôk? - Sao cậu biết? - Hỳ! Mai lên trường cậu sẽ biết. Thui khuya rùi, để tôi đưa cậu về -Uhm! ( Xe của Linh Linh đã gửi lại qán bar vì tình trạng của cô nên hôk thể lái xe về được) - Nhà tôi đây rồi. Cảm ơn anh nhá - Uhm! Cô ngủ ngon! - Bye! Anh cũng vậy Vào nhà, cô quăng mình lên giường và chìm vào giấc ngủ => qên hết mọi chuyện xảy ra trong ngày hôm nay. @@@ every day i shock (shock) every night i shock (shock) i[img][/img]m sorry jebal naege dasi dol-awa jullae every day i shock (shock) every night i shock (shock) nan neo ttaemun-e amugeosdo hal su eobsneunde oh come to me oh oh oh tonight so so crazy come back back back to me (i[img][/img]m waiting (for) you you) oh oh oh tonight so so crazy jeoldaelo kkaeeonal su eobs-eul geos gat-a ma shock... Nhạc chuông báo thức của Linh Linh vang lên. Cô uể oải ngồi dậy. Ánh nắng xuyên qa cách cửa kính và mang theo bụi hồng vào trong phòng cô. Cô đy làm VSCN, thay đồ rồi bước xuống phòng khách. - Ba tôi đâu? - Dạ thưa cô chủ! Ông chủ vừa mới ra ngoài. Cô chủ ăn sáng rồi đy học ạ!- cô giúp việc lễ phép thưa - Thôi! Tôi đy học lun đây - Dạ vâng! Cô chủ đy vui vẻ ạ Mới 6h30 nên Linh Linh thong thả lái " xế hộp" kủa mình đến trường ( trường cô 7h30 mới vô học). Đến trường, cô lái xe thẳng vào bãi gửi rồi đy vào lớp. Vừa đy cô vừa suy nghĩ ngừi hôm qa giúp cô là ai thỳ...... - Cô hôk có mắt à?- là công tử Minh Quân nhà ta đấy - Ai hôk có mắt? Cho anh nói lại đó - Cô chứ ai! hôk lẽ là tui - Tôi hôk chấp ngừi như anh. Huh[img][/img] Nói rồi cô way ngừi bỏ đy để lại cho công tử nhà ta 1 cục tức nghẹn họng -< Kon nhỏ nỳ! Có biết mình là ai hôk mưh dám **** mình. Mình mưh tỳm được nó là ai thỳ hôk xong với mình đâu. Trùi ui! Đúng là tưc wa mưh> Về pía Linh Linh -< Mới sáng xui xẻo thía! May cho tên đó đấy chứ hôk mình cho 1 trận gòy> ↕Vào lớp↕ - Ơ! Cậu có pải ngừi hum qa cứu tôi hôk?- Linh Linh ngạc nhiên khi thấy tên đó chỉ ngồi trên cô 1 bàn nhưng cô lại hôk biết ( cả ngày hum qa cô chỉ ngủ lấy gì biết) - Uhm!Chào pủi sáng, Linh Linh! - Sao cậu biết tên tôi? - Hum qa nge pà cô nói - Uhm! Reng... reng... reng...- vô lớp gòy Giờ thỳ đúng là oang gia ngõ hẹp nà Quân nhà ta vừa bước vào lớp thỳ gặp ngay gương mặt đáng gét kủa Linh Linh đag nằm ngủ mưh lai ngay trên bàn mình nữa chứ - Nè! Ai cho cô nằm trên bàn tôi hả? Linh Linh vẫn còn ngái ngủ mở mắt ra thỳ lại gặp ngay tên vô duyên đó. Cô đập tay lên bàn đứng lên - U là cái quái gì mưh kiu tui hôk được nằm ở đây!? - Vì đây là bàn kủa tui - Huk[img][/img]. Pà cô kiu tui ngồi ở đây. giờ anh mún gì? - Mún gì à? Được gòy nếu mưh cô đánh thắng tui thỳ cô cứ ngồi ở đây kèm theo 1 đìu kiện, nếu tui thắng cũg như vậy. Ok? - Anh có chắc hôk? Suy nghĩ kĩ lại đy - Hôk cần suy nghĩ. Bắt đầu đươc chưa? - Lên đy!!! Cả lớp 10KP1 à mưh hôk pải là cả khối 10 ý đều xúm lại để koi. 2 ngừi bọn họ cứ bay lên bay xuống y chang pim kím hịp ấy. -< Nhỏ nỳ mạnh thiệt. Quả không hổ danh con gái kủa ông trùm Ng~ Hoàng Văn ( về chuyện tại sao tên ny` piys thỳ pà kon koi lại pần típ theo kủa chap 4 nhóa) Cú đá kủa Linh Linh cắt ngang dòng suy nghĩ kủa Quân khiến cậu ta bay ra xa - Vậy là rõ gòy nhá. Cái bàn nỳ kủa tui. Cón đìu kiện từ từ suy nghĩ đã. - Cô... cô... được lắm... ( nói vậy thui chứ thật ra hắn rất pục kon pé [ Linh Linh ý mưh] Nói rồi, Quân vứt cặp sang bàn kủa Triệu Vũ - Tui sẽ ngồi ở chỗ ông. Kon nhỏ đáng gét, ta sẽ báo chù - Ông làm gì khách sáo thía - ( 2 ông nỳ là bạn thân) - Haha. Nhục nhã thía- Linh Linh mở miệng mỉa mai < Tên nỳ cũg thú vị đấy> Reng... reng... reng...- tiếg chuông báo hịu giờ học đã đến. -< Lần đầu tiên từ lúc đó đến bây giờ mình mới cười được như vậy> ( Linh Linh) -< Nhỏ nỳ cười cũg đẹp ấy chứ. Ax mình đag nghĩ gì vậy? Nó dám làm mình mất mặt trước cả khối. Hừ> ( Minh Quân) -< Cô gái đó thú vị thiệt. Dám đối đầu với cả Minh Quân cơ đấy> ( Triệu Vũ) - Linh Linh, Triệu Vũ, Minh Quân!- tiếg pà dạy Sử hét lên - Gì?-Cả 3 cùng đồng thanh ( hợp nhau gê nhỉ!? ) - Cả 3 em bước ra khỏi lớp cho tôi. Giờ kủa tôi mưh dám nghĩ vẩn vơ ( pà nỳ nổi tiếg ác trog trường) - Ok! Ra thỳ ra pà tưởng tui sợ pà à- nói rồi Linh Linh way mặt bước đy Minh Quân và Triệu Vũ ngớ ngừi ra trong 5s rồi cũg bước theo Linh Linh - Ở đây chán lắm. Xuống canteen nhá!- Triệu Vũ cất tiếg pá tan bầu không khí im lặng- Xuống lun nha Linh Linh - Có cô ta tớ không đy- lại nữa gòy cha nỳ giận dai thiệt - Anh không đy thỳ tôi đy. bình thường thui- lại cười Nụ cười kủa Linh Linh làm 2 chàng đứng hình. [ Minh Quân] Nụ cười của cô ta sao giống ngừi con gái ấy thế nhỉ? Mình không hỉu tại sao khi thấy nụ cười đó tim mình lại nhói đau nữa!? [ Triệu Vũ] Cô ấy cười đẹp thật. Y như 1 thiên thần vậy - 2 ngừi- Linh Linh đưa tay phẩy phẩy trước mặt Minh Quân và Triệu Vũ - Ờ ờ đy thui Nói rồi Triệu Vũ và Linh Linh bỏ đy. - 2 ngừi chờ tui với.- Minh Quân cúi cùng cũng phải chạy theo - Tên nỳ đôi lúc trẻ con như vậy á- Triệu Vũ nói với được như vậy> ( Linh Linh) -< Nhỏ nỳ cười cũg đẹp ấy chứ. Ax mình đag nghĩ gì vậy? Nó dám làm mình mất mặt trước cả khối. Hừ> ( Minh Quân) -< Cô gái đó thú vị thiệt. Dám đối đầu với cả Minh Quân cơ đấy> ( Triệu Vũ) - Linh Linh, Triệu Vũ, Minh Quân!- tiếg pà dạy Sử hét lên - Gì?-Cả 3 cùng đồng thanh ( hợp nhau gê nhỉ!? ) - Cả 3 em bước ra khỏi lớp cho tôi. Giờ kủa tôi mưh dám nghĩ vẩn vơ ( pà nỳ nổi tiếg ác trog trường) [url=http://kenhtruyen.pro]http://kenhtruyen.pro[/url] - Ok! Ra thỳ ra pà tưởng tui sợ pà à- nói rồi Linh Linh way mặt bước đy Minh Quân và Triệu Vũ ngớ ngừi ra trong 5s rồi cũg bước theo Linh Linh - Ở đây chán lắm. Xuống canteen nhá!- Triệu Vũ cất tiếg pá tan bầu không khí im lặng- Xuống lun nha Linh Linh - Có cô ta tớ không đy- lại nữa gòy cha nỳ giận dai thiệt - Anh không đy thỳ tôi đy. bình thường thui- lại cười Nụ cười kủa Linh Linh làm 2 chàng đứng hình. [ Minh Quân] Nụ cười của cô ta sao giống ngừi con gái ấy thế nhỉ? Mình không hỉu tại sao khi thấy nụ cười đó tim mình lại nhói đau nữa!? [ Triệu Vũ] Cô ấy cười đẹp thật. Y như 1 thiên thần vậy - 2 ngừi- Linh Linh đưa tay phẩy phẩy trước mặt Minh Quân và Triệu Vũ - Ờ ờ đy thui Nói rồi Triệu Vũ và Linh Linh bỏ đy. Linh Linh - Uhm! ↕ Canteen↕ - Linh Linh, cậu uống gì? - Tôi à? Cho tôi 1 ly cafe là được gòy - Tên kia! Bạn cậu ngồi đây sao cậu không hỏi mưh hỏi nhỏ đó trước hả? - Quên, sr nhá! Cậu uống cafe chứ gì. Biết rồi nên khỏi hỏi - Tên nỳ..... - Thui 2 ngừi ngồi đợi. Tui đy mua nước cho ↕ 5[img][/img] sau↕ - Đồ uồng đây nè! - Uhm! tks - Giờ ngồi 8 chút nhá. Ngồi không chán qá- cái nỳ là Triệu Vũ nói ấy nhé ( pà 8 thý sợ =.=;;)- Linh Linh, ba mẹ cậu làm gì? - Mẹ tôi mất rồi... - Bọn tớ sr, tự nhiên lại nhắc đến qá khứ - Không sao! Còn ba tôi Ng~ Hoàng Văn - Cái gì? Cậu cứ đùa - Thiệt đó! Cô ta không nói dối đâu- ngừi im lặng nãy giờ lên tiếng ( Minh Quân) - Thỳ ra cậu là con gái kủa trùm Mafia, hèn gì giỏi võ thía. Khâm pục!!! - À! Tên Quân kia! ( Linh Linh) - Gì? - Sao cậu biết thân phận kủa tôi? - Thỳ hum bữa thý cô đánh nhau vs ngừi kủa bọn kon gái mưh chỉ trong 5[img][/img] đã hạ gục tất cả nên nhờ ngừi điều tra thui "Every day i shock (shock) every night i shock (shock) i[img][/img]m sorry jebal naege dasi dol-awa jullae every day i shock (shock) every night i shock (shock)..."- nhạc chuông đt kủa Linh Linh vang lên - A lô! -<...................> - Tìm đươc rồi à? Nhah vậy? -<...................> - Chỉ mẹ tôi thôi à? -<...................> - Cũng được! tôi sẽ đến ngay - 2 cậu đy xem pim hôk? - Haha! pim á? đy thỳ đy - Ok - Đợi tui 1 lát! Linh Linh vào WC nữ, 3[img][/img] sau cô bước ra với bộ đồ màu đen ( váy đen kèm theo móc xích, chiéc ào thun trắng và áo khoác đen) - Đy thôi! Minh Quân thỳ lái chiếc Bugatti Veyron 16.4 Grand Sport. Triệu Vũ thỳ Lamborghini Reventon Roadster. Tiểu thư Linh Linh nhà ta rất chi giang hồ khi chạy chiếc Lamborghini Galardo ( toàn siêu xe không zy. ước gì mình có 1 chiếc như zay) 3 siêu xe cùng chạy trên đường khiến mọi ngừi chóa mắt. Đến 1 cánh đồng cỏ hoang vắng ngoại thành. Cả 3 cùng bước xuống xe. - Kính chào tiểu thư! - Kẻ đó đâu?- khuôn mặt Linh Linh lúc này lạnh hơn băng. Giọng nói của Linh Linh như gió thoáng qua nhưng cũng đủ khiến đối phương không rét mưh run. - Dạ! Ở đó ạ! Linh Linh bước đến bên ngừi đàn ông đó. - Thưa tiểu thư, hắn tính bỏ trốn ra nước ngoài nên bị bọn tôi bắt lại! - Các ngừi lùi ra kia đy! - Vâng! - Đưa cho tôi chiếc kim tẩm độc màuđen - Vâng! Đây ạ! - Mắt trái hay mắt pải? - Thưa cô! Xin cô tha cho tôi!- giọng kủa kẻ đó vang lên yếu ớt, tuyệt vọng - Vậy thỳ mắt trái đy Pập! Con mắt kủa tên đó đã lăn sang cạch 1 bông hoa trên đồng cỏ Minh Quân và Triệu Vũ nhìn thấy cảnh đó tự nhiên lạnh xương sống. Cả 2 đều không ngờ Linh Linh lại nhẫn tâm như vậy - Típ theo! Đưa tôi cây Heckler & Koch XM - Đây ạ! - Chắc lần này pải 2 tay lun ấy nhỉ? Pằng Pằng. Viên đạn đã găm vào cánh tay của tên đó. Tiếng hét của tên đó vang khắp cánh đồng. - Dọn dẹp đy! - Vâng! - Sao? Lần đầu tiên thấy mấy cánh đó à? - Ơ... ơ... - Haha! Để lần sau tôi dạy mấy cậu mấy trò kủa tôi. Về thôi! - Uhm! [ Minh Quân] Đúng là mafia thứ thiệt, lạnh lùng và tàn nhẫn nhưng cũng thú vị ấy chứ ) [ Triệu Vũ] Đúng là lần đầu tiên thý cảnh nỳ. Đau tim qá *0*0* - A lô! Con nghe đây momy. ^^ -<.......................> - Vâng! Con về ngay ạ! - Quân, Linh Linh momy kiu tui zia có chút chuyện. Mấy ngừi zia sau ha! - Uhm! Zia đy - Paizz Vũ nha[img][/img] Chiếc xe kủa Triệu Vũ lao đy - Linh Linh! - ??? - Đy dạo hôk? Còn sớm mưk - Ukm cũg đk Zậy là Linh Linh và Minh Quân cùng chạy xe ra bờ sông gần đó tản bộ - Ngồi đây đy, Quân! - Uhm! - Đêm gió thổi mát gê ha! - Uhm! À Linh Linh, tui bít hỏi chuyện nỳ là hơi tò mò nhưng có thể cho tui bit chuyện.... - Zì sao tui lại đánh tên đó như zậy đúng hôk? - Uhm! - Mọi chuyện bắt đầu lúc tui 5 tuổi á................. Đó mọi chuyện là như zậy á! Hỉu hôk? - Hỉu gòy! Vì vậy mưk cậu mới như bây giờ ak? -.................... Hắt xì!!! - Mặc vào đy! ( Quân cởi áo khoác kủa mình đưa cho Linh Linh) - Uhm! Cảm ơn ........ - Còn cậu thỳ sao? Có chuyện gì để kể tôi nge hôk? - Tui có thik 1 cô gái nhưng cô gái đó lại đy thik Triệu Vũ. Haizz! - Uhm! Giờ cô ta đâu rồi? - Đy du học gòy nhưng cũg gần về nước - Vậy hả? Bất giác, Linh Linh cảm thấy nhói đau ở tim. Cô hôk bít đây là cảm giác gì nhưng nó rất khó chịu. - Thôi khuya rồi. Về đy Quân! - Ukm! Ngủ ngon nha - Anh cũg vậy. pp - À cho tôi sdt kủa cô đk hôk? - Uhm! Đưa dt kủa anh đây... Tôi lưu số tôi rồi đó. Zia` nhá * Tại căn biệt thự kủa nhà Linh Linh* -< Quái lạ! Cảm giác đó là cảm giác gì nhỉ? Thôi kệ, mình hôk cần bít> Cô ngâm mình trong bồn nước đk nửa tiếng thỳ đứng dậy rồi đy ra Cốc...cốc...cốc... - Vào đy! - Thưa ba! Con chắc ba đã bít chuyện - Uhm! Con làm tốt lắm. Pải vậy mới là kon gái ta. Con pải quyết đoán. hôk đk nhu nhược, hỉu hôk? - Vâng thưa ba. - Linh Linh ba mới nhận nuôi 1 đứa kon trai - Vì sao vậy ạ? - Ba tình cờ gặp nó thôi. Nó 16 tuổi, bằng con đấy. Nó tên là..... - Ba mún làm gì thỳ làm. Đừng để kon thấy mặt nó là đk. Nói rồi cô bỏ lên pòng. - Đúng là 1 ngày thật dài với nhìu chuyện. Thôi đy ngủ đã, mình mệt lắm rồi Chap 7 nek!!! *0*0* 1 ngày mới lại bắt đầu. Linh Linh với tay tắt cái đồng hồ báo thức. Cô đy làm VSCN rồi xuống nhà - Ăn sáng rồi đy học con! - Dạ thôi! Con đy lun ( còn giận chyn tối wa naz) Cô bỏ đy sau câu nói đó khiến ba cô hôk nói đk thêm lời nào. Cô póng xe hết tốc độ để đến trường. Kít!!!!!!!!!!! May mà cô dừng lại kịp hôk thỳ tông pải nhỏ nào đag đứng trước cổng trường. Nhỏ nỳ nhìn cũg đk, mỡi tội chảnh wa[img][/img]=.=;; - Nè! Kon nhỏ ngồi trong xe kia! Linh Linh bước ra khỏi xe khiến nhỏ đó ngạc nhiên wa[img][/img] đáng vì cô wa[img][/img] đẹp - Kêu tao ak? - Um! Sao mày dám tông xe vô ngừi tao - Trúng chưa za? - Ax láo nhỉ? bít ta là ai hôk? - Ai? Giúp việc nhà tao ak? - Nói cho mày bít! Tao là con gái kủa tập đoàn nhà họ Trần - Kệ mày! Tránh đường cho tao đy - Mày đk lắm! - Để tao koi mày làm jk đk tao Nói rồi Linh Linh way ngừi bỏ đy * Vào lớp* - Các em hum nay lớp chúng ta có bạn mới. Vào đy em! - Xin chào các bạn! Mình là Trần Phương Nghi, con gái kủa tập đoàn Trần. Mong các bạn giúp đỡ! - Uhm đk gòy! Giờ em mún ngồi ở đâu? - Dạ! Cho em hỏi trong lớp có bạn Minh Quân và Triệu Vũ pải hôk ạ? - Uhm! Em wen 2 ngừi đó ak? - Dạ tụi em là bạn thân thưở nhỏ - Chắc tụi nó xuống canteen với Linh Linh gòy - Xin pép cô em xuống đó ạ! - Uhm * Canteen* - Linh Linh, Minh Quân! Tối wa 2 ngừi đy đâu? Khai ra mau - Đâu có- cả 2 đều đồng thanh nói - Haha! 2 ngừi zui thiệt - Minh Quân, Triệu Vũ! Giọng nói kủa nhỏ nỳ làm Linh Linh mún ói và cô thề nếu nhỏ nỳ nòi kỉu đó 1 lần nữa thỳ koi như đời nó xong... - Phương Nghi? Là cậu ak? - Tớ đây! - Công chúa của chúng ta zia gòy- Cả 2 đều đứng lên ôm chầm lấy nhỏ đó hình như tên P.Nghi thỳ pải ^^. Linh Linh rất mún khóc nhưng cô hôk thể khóc trước mặt họ. Bất chợt nhỏ P.Nghi way sang Linh Linh - Các cậu, kon nhỏ nỳ hùi sáng tông xe vào tớ á! - Linh Linh, cô tông xe vào P.Nghi ak?- Quân nói vs giọng đầy tức giận - Cái gì? Hay cô ta đứng làm ngừi mẫu trước cổng trường hôk cho tôi đy za? - Cô xin lỗi P.Nghi đy! - Tôi hôk có lỗi! Linh Linh đứng lên chạy vụt đy vs khuôn mặt đầy nước mắt. Lần đầu tiên cô bị ngừi khác nghi oan - Minh Quân lần nỳ cậu wa[img][/img] đáng rồi đấy. Linh Linh, chờ tui với! Nói rồi Triệu Vũ cũg bỏ chạy theo Linh Linh - Hixx...Tớ nói zay là sai hả Quân?- P.Nghi bật khóc ( cái đồ nước mắt cá sấu) - Hôk có gì đâu! Cậu nín đy Linh Linh chạy ra bãi đất pía sau trường. Triệu Vũ đuổi theo sau. Cô ngồi xuống bãi cỏ, những giọt nước mắt nóng hổi từ từ lăn trên má cô. - Đừng khóc nữa! Tính thằng đó zay. Đừng chấp làm gì - Cậu tin tôi chứ? - Uhm! - Kon nhỏ đó sẽ pải trả giá đắt cho chuyện này - Thôi thôi! Bớt nóng đy. Lát qua nhà tui chơi đy. Tui kể chuyện tại sao thằng Quân nó lại như zay cho nghe. - Uhm! 9a.m tại nhà Triệu Vũ - Cậu uống jk? - Jk cũg đk - Zậy uống nước hoa quả nhá - Uhm - Đây nè! -......... - Cậu nghe nè: từ nhỏ Minh Quân đã thik P.Nghi.... - Tại sao lại thik kon nhỏ đó? Tui thấy xung quanh cậu ta có nhìu ngừi đẹp hơn nhỏ đó nhìu mưh - Nói thik cũg hôk pải. Từ nhỏ xung quanh tên đó chỉ có 1 mình P.Nghi là kon gái thui. Mọi đứa kon gái xung quanh cậu ta đều bị P.Nghi làm biến mất. Trong khi đó cô ta lại thik tớ nhưng cũg mún có M.Quân- nếu tớ hôk lầm thỳ đó là mục đích P.Nghi về nước. Cậu nên cẩn thận vs P.Nghi đấy, chơi thân từ nhỏ nên tớ hỉu tính cách kủa cô ta lắm. Nếu mún cái gì cô ta nhất định sẽ có bằng được - Cẩn thận ak? Cậu nghĩ tôi là ai? Tôi là Linh Linh đấy. Chỉ cần 1 cuộc đt kủa tôi thôi nhà cô ta cũg đủ pá sản gòy đấy - Uhm bít là zay! Nhưng cẩn thận vẫn hơn - Uhm! Chán wa[img][/img] ak!!! - Đy chơi hôk? - Đy đâu? - Thỳ mún đy đâu thỳđy! - Ok. Hum nay dành cả ngày để vui chơi đy - Đy thui Trong khi đó tại chỗ kủa M.Quân vs P.Nghi - < Kon nhỏ đó tính cướp Tr.Vũ kủa mình ak? Đâu dễ như zay. Mình nhất định pải có được cả M.Quân vs Tr.Vũ> - P.Nghi, cậu đang nghĩ chuyện jk zay? - Hôk có jk! - Uhm! Tiểu công chúa kủa tớ vẫn xinh như ngày xưa nhỉ? - Cậu cứ đùa hoài! ( đồ gian xảo) - Hỳ! Trở lại vs Tr.Vũ vs L.Linh - Khu vui chơi á? - Tất nhiên! Lúc đầu óc pị stress thỳ đến đây là zui nhất á. - Cậu cũg tâm lí wa[img][/img] ha! - Tui mưh. Zo chơi thui - Ok! .... - L. Linh, cậu thik chơi trò jk đầu tiên? - Để koi. Tàu lượn siêu tốc đy - Ukm! Để tớ mua vé ... - Đây nè! Đy thui Tàu lượn bắt đầu khởi hành L.Linh nắm chặt tay Tr.Vũ mỉm cười vui vẻ, đôi lúc cô hét lên lúc tàu trượt xuống dốc [ Tr. Vũ] Sao em lại có thể dễ thương đến vậy chứ. Tôi mún mãi mãi đk nhìn thấy em cười. Em đừng khóc nhé! Tr. Vũ nở nụ cười thiên thần tặng cho L.Linh. Cô cũg mỉm cười đáp lại... Và rồi chuyến tàu cũg dừng. L.Linh vs Tr.Vũ bước xuống, 2 ngừi vẫn kòn nắm tay nhau. Đến lúc L.Linh pát hiện tay mình đang nắm tay Tr.Vũ thỳ cô giật mình rút ra - Xin... xin lỗi cậu nhá! - Hỳ! Hôk có gì Nụ cười kủa Tr.Vũ lần đầu tiên làm L.Linh ngẩn ngừi -< Cậu ấy có nụ cười đẹp thật.> - Linh Linh, giờ đy nhà ma đk hôk? - Tất nhiên là Ok rùi! Vào nhà ma 2 ngừi vừa đy vừa 8 vs nhau thỳ bỗng nhiên 1 con ma áo trắng nhảy ra. Theo pản xạ tự nhiên, L.Linh tung chưởng khiến con ma đó ngã lăn ra đất ( oh my god!?). Con ma đó lộm cộm bò dậy vsf chạy mất khỏi chỗ đó - Hay wa[img][/img]. Haha. Ma mà cũg dám đánh - Ai mượn hù tui. - Thôi thôi. Ra khỏi đây đy. Hôk khéo lát nữa lại xảy ra án mạng - Jk zay? Đang chơi zui mà... Hôk đợi L.Linh nói jk, Tr. Vũ đã nắm tay kéo cô ra ngoài. L.Linh lúc ấy chỉ bít im lặng và đy theo Tr. Vũ - Hum nay zui thix á! - Zậy hả? - Uhm. Tks cậu nhá. Nhờ có cậu mà hôm nay tui mới zui như zậy Nói rồi, L.Linh póng xe chạy đy và way lại nói: - Paizz nhá! Tr.Vũ chỉ bít đứng đó mỉm cười nhìn theo Tại căn biệt thự nhà L.Linh. Vừa bước vào, cô đã thấy mặt đưa kon trai nào lạ hoắc đang nằm xem pim. - Ai đây? Tên kon trai way mặt lại nhìn L.Linh vs ánh mắt khó chịu - Cô là ai? - Zậy anh là ai? - Tôi là Ng~ Hoàng Khang, được ông chủ nhận nuôi. Còn cô chắc ngừi làm ak? - Tôi là ngừi làm nhưng vẫn có quyền đuổi anh ra khỏi nhà tôi ngay tức khắc đấy. - Tôi thách cô đấy! Đợi bố nuôi tôi zìa tôi cho cô bít tay ( tên nỳ ngu thý sợ hôk bít mình đang nói chuyện vs ai) - Được thôi! “ Tách Tách”- cô búng tay 2 cái, vệ sĩ kủa cô( pải hơn 10 ngừi) bước đến - Thưa cô chủ cần gì ạ? - Xứ lí tên này. - Vâng! - Á khoan! Thỳ ra là tiểu thư. Tôi hôk bít mong tiểu thư tha lỗi… Tên đó chưa kịp nói hết câu thỳ L.Linh đã tặng cho tên đó 1 cú đấm gọi là “ quà chào mừng”. Tặng quà cho tên đó xong, cô bỏ lên pòng kèm theo cái liếc sắt như mũi dao. Tên đó còn đứng ngẩn ngơ chưa hỉu chuyện gì. Đến khi tỉnh ra thỳ mới thấy rất đau. ui! đúng là con gái mafia Chap 8 1 ngày trời âm u, hôk nắng kũg hôk mưa. Như thường ngày, L.Linh lại đy học. Cô leo lên chiếc Lamborghini Galardo đến trường. Cô gặp tr. Vũ ngoài cổng trường và 2 ngừi cùng đy vào trong. P.Nghi thấy cảnh đó trong lòng rất tức, liền chạy đến nắm lấy tay Tr.Vũ: - Cậu kì gê á! Bạn thân cậu ở đây hôk đy, lại đy vs kon nhỏ đó Tr. Vũ chưa kịp nói jk thỳ L.Linh phán 1 câu sởn gai ốc: - Đy vs ngừi như cô pủi sáng cho họ tưởng đy vs mấy kon vừa trốn viện ak? - Ax kon nhỏ này! Được lắm, ra đây đy P.Nghi vừa nói xong thỳ 1 đám ngừi mặc đồ đen bước ra. Nhỏ lên giọng giới thiệu; - Đây là những ngừi giang hồ tao thuê mấy ngàn đô/ giờ từ ông trùm Ng~ Hoàng Văn đó - Zậy ak? Haha - Cười jk? Tụi bây xông lên đy. - Á! Cô chủ! Chết rồi! - Sao gọi kon nhỏ đó là cô chủ- P.Nghi hỏi vs giọng ngạc nhiên L.Linh khẽ liếc mắt vs bọn họ vs ngầm ý hôk sao, cứ đánh đy. Thế là cả bọn cùng xông lên. Nhưng chỉ 1[img][/img] sau, cả bọn đều bay khỏi cửa sổ. P.Nghi như hóa tượng. mặt xanh như tàu lá chuối. Tr. Vũ chỉ bít đứng im nhìn, cậu hôk ngờ cô bé P.Nghi ngày xưa dễ thương đã biến mất thay vào đó là con ngừi độc đoán và mưu mô. Thấp thoáng thấy bóng M.Quân ở đằng xa, P.Nghi ngồi thụp xuống đất ôm mặt khóc. M.Quân vừa bước đến cửa lớp thỳ thấy 1 cảnh hỗn loạn: P.nghi thỳ ngồi khóc, L.Linh thỳ đứng khoanh tay dựa ngừi vào tường cười nửa miệng còn Tr. Vũ chỉ bít đứng nhìn. Thấy M.Quân, P.Nghi vội đứng lên chạy đến than: - M.Quân ơi! Tớ đã làm jk có lỗi vs bọn họ chứ, tại sao họ lại đánh tớ? - Ai? - L.Linh á! - L.Linh, sao cô lại wa[img][/img] đáng như zậy? - Wa[img][/img] đáng ak? Thỳ sao? P.Nghi, tôi cho cô bít; tôi sẽ vạch trần bộ mặt kủa cô cho mọi ngừi bít đằng sau cô công chúa kia thật sự là ai? - Cô ta nói zậy là sao, P.Nghi? - Tớ hôk bít! L.Linh way mặt bước đy theo cách kủa 1 mafia chính hãng. M.Quân mặc dù đang ôm P.Nghi vào lòng nhưng cậu lại hôk có cảm giác jk hết. Lúc L.Linh bỏ đy, cậu lại dâng lên 1 cảm xúc khó tả.Tr. Vũ đy ngang wa P.Nghi, nói nhỏ chỉ đủ cô nghe: - Hãy dừng lại khi wa[img][/img] muộn! P.Nghi thoáng giật mình, nhưng nhỏlại nghĩ :< P.Nghi này đã mùn jk thỳ sẽ có đươc thứ đó> - Quân này! Tớ đy nói chuyện vs Tr.Vũ 1 tý nhá - Uhm - Tr. Vũ, ra nói chuyện vs tớ 1 chút - Zỳ sao? - Cứ theo tớ! Ngoài hành lang - Có chuyện jk? Nói đy - Cậu thik kon nhỏ L.Linh đúng hok? - Có thỳ sao? hôk thỳ sao? - Nếu cậu đồng ý làm pạn trai tớ thỳ tớ sẽ tha cho kon nhỏ đó. - Haha! Cậu đùa ak? Tớ hôk thik cậu thỳ sao làm pạn trai cậu đk? - Hok thỳ thui. Cậu sẽ pải hối hận về quyết định này. -< P.Nghi rất mưu mô. Lỡ Làm jk L.Linh thỳ sao?. Thôi đk gòy. Tớ đồng ý. Nhưng cậu pai hứa hôk đk làm jk L.Linh đk hôk? - Uhm < mắc bấy gòy Tr.Vũ, cậu sẽ là kủa tớ, kon nhỏ đó pải biến mất> Đk goy, đy thui! -....................... - Quân! Tớ vs Vũ là 1 cặp á M.Quân hơi bất ngờ zỳ tin đó. Nhưng cậu lại hôk cảm thấy đau lòng. Zỳ sao zậy? Cậu đã thik P.Nghi từ nhỏ mà! Tại sao lại hôk có cảm giác jk? - Chúc mừng 2 ngừi! P.Nghi thoáng chút ngờ ngợ, nhỏ giật mình hôk hỉu zyf sao M.Quân lại có thể nói câu đó ra 1 cách dễ dàng như thế, hôk 1 chút phán cảm. Dù vậy, nhỏ vẫn tươi cười đáp lại: - Cảm ơn cậu nhìu lắm! Còn về phần Tr. Vũ thỳ khỏi pải nói. Lúc này cậu tức hết nổi nhưng cũng cố ra vẻ vui vẻ: - Uhm! - À Quân! Chìu nay cậu có rảnh hôk? - Có jk hôk? - Đy uống cafe vs bọn tớ thôi mà - Cũng đk. Mấy giờ? -5p.m, tại quán Clindy nhá! Cậu cũng đến lun nha, Tr. Vũ - Ok! L.Linh giờ đang làm jk nhỉ? Suýt nữa bỏ qên cô nàng gòy. Thỳ ra cô nàng đang nằm ngủ ở bãi cỏ pía sau trường ( heo ak?). Thật ra thỳ hôk pải ngủ, cô chỉ nằm nhắm mắt zay thui. Cô đag suy nghĩ tại sao coo lại khóc lúc pị tên Quân đó nghi oan chứ, cô có thể xông vào và cho nhỏ P.Nghi vs tên Quân đó 1 trận mà. Tim cô lúc đó lại nhói lên nữa. Đó là cảm giác jk nhỉ? Làn gió nhẹ thổi wa đưa cô vào giấc ngủ thật nhẹ nhàng.Tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ ăn trưa đã đến. Lúc này L.Linh mới tỉnh dậy. Cô đưa tay dụi mắt, tưởng đâu mình nhìn lầm: - A.............a..................- cô hét toáng lên làm tên kon trai đó bật dậy - Có chuyện jk mà cô la lớn zay? Ai chết ak? - Anh..........anh....làm jk ở đây? - Ngủ. Cô hôk thấy ak? - Tôi đến đây trước. Sao anh lại đến đây? - Thik thỳ đến Mặt L.Linh đỏ như quả gấc. Cả tiếng đồng hồ cô nằm ngủ bên cạnh 1 tên kon trai. Việc này mà đòn ra ngoài thỳ còn đâu là thể diện của 1 sát thủ khét tiếng trên giới giang hồ. - À! Nếu việc cô nằm ngủ ở bãi cỏ sau trường vs 1 tên kon trai mà đồn ra ngoài thỳ sao nhỉ?- M.Quân mỉa mai -< Sao hắn đoán đk ý mình zay chài. Chết ròy! Đành pải xuống nước năn nỉ hắn thui. Đồ gian xảo!> À...ờ.......bạn tốt( xỉu!) đừng nói cho ai nge nhá - Tại sao tôi hôk đk quyền nói? -< Hình như tên này kòn nợ mình 1 đk lúc đánh nhau. Giờ là lúc để nó pát huy tác dụng đây. Haha!> Cần tôi cho lí do chứ jk? Bời zy` anh còn nợ tôi 1 đk lúc anh đánh thua tôi! - Cô........cô.....đk lắm. Nhưng tôi vẫn sẽ nói thui. Trừ khi cô thục hiện 2 đk kủa tôi ( toàn mấy kẻ gian xảo =.=;;) - Đk jk, nói đy! ( hôk zy` danh tiếng mình đâu cần hạ nhục như zay! khổ qá. hjxxx) - Thứ nhất: cô pải xóa bỏ đk lúc trước đy - Ok. Zay còn thứ 2 là jk? - Chưa nghĩ ra. Từ từ đã! - Mặc kệ anh! Khi nào nghĩ ra thỳ phone cho tôi. Cô bỏ đy để lại 1 tên điên đang mỉm cười zy` sung sướng ( pó tay). Tại canteen của trường Cô vào và mua 1 ly cafe kèm theo cái bánh donut phủ socola và chọn chỗ ngồi gần cửa sổ. Mấy ngày gần đây nhìu chuyện xảy ra wa[img][/img] làm mình chẳng nhớ đk jk hết. Hôk bít sẽ có chuyện jk nữa đây? 1 ý nghĩ vụt thoáng wa. Linh tính mách bảo cho cô sắp xảy ra chuyện nhưng nó hôk cho cô bít là tốt hay xấu. Nó wa[img][/img] mơ hồ. Bỗng 1 bàn tay đặt nhẹ lên vai cô. Theo phản ứng tự nhiên, cô way lại và tặng tên đó 1 cú đấm ngay mặt ( ai mà xui thía nhờ?) - Chị ơi! Làm jk gê thía? Em Khang nè! - Sao lại ở đây? - Thỳ ba chuyển em wa đây học - Uhm - Có jk chị giúp đỡ em vs nhé- Thèng bé nói tặng kèm nụ cười thật tươi cho chị mình - < Thằng bé cũng đâu đến nỗi tệ> Uhm - Thôi em đy chơi đây. Paizz chị - Đy đy Nói rồi H.Khang chạy vụt đy. Trong canteen lại bắt đầu nổi lên những tiếng xì xào chẳng hạn như: - Kon nhỏ đó mới đén trường mà đã wen toàn hotboy. Nhìn mặt mún ói ( nhìn lại các cô đy, ghen tỵ ak?) - Ngay cả H.Khang là hotboy mới chuyển vào trường cô ta kũg kua cho đk. Thiệt hết bít. v.....v........ L.Linhnghe thấy hết nhưng chỉ bỏ ngoài tai. Cô hôk thèm để ý đến mấy kẻ tiểu nhân đó. Cô ra khỏi canteen, cô mún đy dạo 1 tý để tận hưởng khí trời ý mà. Bỗng cô nghe 1 đám kon gái đang nói chuyện vs nhau: - Kon nhỏ Lan Anh ( là kon nhỏ hum bữa đòi đánh L.Linh mà thua ý ^^) dạo này láo nhỉ? Bắt nó ra đây! - Vâng! L.Linh nán lại 1 chút để xem chuyện jk sẽ xảy ra. Bản tính tò mò lại trỗi dậy ý mà. 1 lúc sau, nhỏ L.Anh đk dẫn tới - Các ngừi bắt tôi đến đây làm jk? - Im đy! Dạo này mày kũg láo wa[img][/img] nhỉ? Dám sai ngừi theo dõi tụi tao cơ đấy. Mún lên làm chị 2 kủa trường này ak? Mơ đy. Các em! Cho nó 1 trận đy. Thía là cả lũ xông vào đập L.Anh tới tấp. L.Linh thấy cảnh đó chịu hôk đk. Máu mafia nổi dậy đây mà! - Mấy đứa kia! Cả lũ mà xúm zo đánh 1 đứa mà hôk bít nhục ak? - Mày là đứa nào mà dám lớn tiếng vs tao? - L.Linh cứu tôi vs- L.Anh nói, giọng nhỏ thật mệt, tội nghiệp nhỏ wa[img][/img] - Tao là ai mày hôk cần bít! - Ax, kon này láo. Tụi bây xông lên xử nó cho tao! L.Linh chỉ cười nửa miệng, tụi này thỳ chỉ có võ mèo cào chứ võ jk mà chảnh. Đúng như L.Linh đoán, tụi nó chỉ là bọn nhãi nhép tép riu. Chỉ 1 đòn kủa L.Linh, tụi nó đã văng ra xa típ tắp. Còn lại kon nhỏ cầm đầu. - Giờ sao?- L.Linh hất hàm lên hỏi - Cô mún thỳ cứ đánh đy. - Đánh cô bẩn tay. Tôi chỉ cánh cáo cô, lần sau còn đụng đến ai trong trường thỳ đừng trách tôi Nói rồi, L.Linh dìu L.Anh vào pòng y tế. L.Anh mở mắt ra thỳ thấy L.Linh đang chăm sóc cho cô - Tôi đã cho ngừi đánh cô mà cô vẫn đối xử tốt vs tôi đk ư?- L.Anh thì thào hỏi khẽ. - Chuyện lần trước tôi bỏ wa, cô cứ koi như hôk có jk đy. - Um! Cảm ơn cô, liệu tôi trở thành bạn kủa cô đk hôk? Trong trường này tôi kũg chẳng có bạn. - Tùy cô thôi! - L.Anh, hình như cô học chung lớp vs tôi ak? - Uhm! Nhưng đừng xưng hô bằng cô vs tôi nữa. Gọi là cậu vs tớ đy. Nghe hay hơn! - Sao cũg đk! Thôi cô nghĩ đy. Tôi về lớp. - Đã bảo đừng xưng hô như zay nữa mà! - Uhm! Bít gòy, sr mưh! < cậu ấy thật giống Minh Anh> Lần đầu tiên L.Anh thấy L.Linh cười. Nụ cười thật tự nhiên. thật đẹp. L.Linh quả là người bạn tốt. Cô hối hận vì lúc trước đẫ hỉu lầm L.Linh - Để tớ về lớp vs cậu lun nha, L.Linh! - Uhm! Vậy cậu về vs tớ đy 2 người trở thành bạn thân từ đấy. Họ dắt nhau tung tăng về lớp. Cả lớp đk phen ngạc nhiên vì cô tiểu thư kiêu kì L.Anh lại làm bạn thân kủa L.Linh - Trời sập gòy pà kon ơi!- 1 tên trong lớp hét lên Hắn bắt gặp ánh mắt hình mũi dao kủa L.Linh liền im lặng, ngồi xuống giống 1 kon cún bị bắt gặp lúc đang ăn vụng. ^!^. L.Anh ôm cặp sách chuyển sang chỗ L.Linh ngồi lun. Chắc hẳn cô vẫn còn sợ chuyện hồi sáng. Pà chủ nhiệm đẩy cửa bước vào, cất lên chất giọng rất chi là " giả nai": - Các em! Lớp chúng ta có bạn mới. Các em vào đy! Cánh cửa mở ra. 1 nam, 1 nữ. Người nam rất ư đẹp trai, có phần lãng tử. Còn cô gái toát lên vẻ sang trọng nhưng hôk kiêu ngạo. - Chào các bạn! Mình là Minh Anh. - Còn mình là Tuấn Kiệt. L.Linh nghe đến 2 cái tên đó thỳ giật mình nhìn lên. Cô hôk tin vào mắt mình. 2 người này rất giống những người bạn thưở nhỏ của cô. Nhưng hôk thể như thế đk. Họ đã mất rồi mà, lúc đó cô cũg có mặt. Tại sao? Mọi chuyện là như thế nào? Lúc đó, M.Anh và T.Kiệt cũg way sang nhìn L.Linh. 6 con mắt nhìn nhau tưởng như người wen đã lâu ngày giờ mới gặp lại. L.Linh ngồi bất động 1 chỗ, cổ họng cô nghẹn lên,hôk nói đk lời nào. L.Anh thấy vậy liền way sang hỏi: - Cậu có sao hôk L.Linh? - Hôk sao!- cô đáp vs giọng của người mất hồn 1 nụ cười nhẹ thoáng trên môi của 1 người học sinh mới đó. Cậu con trai tên T.Kiệt cất lời: - Thưa cô! Tụi em ngồi chỗ gần pạn L.Linh đk hôk ạ? - Các em có wen nhau ak? - Sao cô cứ pải hỏi thế nhỉ?- cô gái tên M.Anh bực tức nói - Cô sr! Các em cứ ngồi tự nhiên. Hôk đợi pà cô nói xong, T.Kiệt và M.Anh đẫ bước đến chỗ của L.Linh - Bọn tớ ngồi ở đây đk chứ?- M.Anh nói kèm theo 1 nụ cười tươi như hoa - Cứ... cứ... tự nhiên- L.Linh nói mà mắt vẫn hôk rời họ Thái đọ kủa cô khiến Tr.Vũ và M.Quân hết sức lo lắng. M.Quân đang thầm nghĩ liệu họ có pải những đứa bé trong câu chuyện lúc nhỏ kủa L.Linh. Giờ học bắt đầu nhưng L.Linh vẫn hôk nhét đk chữ nào vào đầu. Cô đứng lên, vụt chạy khỏi lớp. Có vẻ như T.Kiệt và M.Anh mún nói vs L.Linh điều jk đó nên cũg bỏ chạy theo. Cô vào WC rửa mặt rồi ra bãi cỏ pía sau trường. Cô lấy đt điện cho papa, cô mún hỉu rõ sự việc này như thế nào - A lô! papa ak? - Uhm! Cóa rỳ hôk con gái? - Bây giờ ba pải trả lời thật cho con bít : T.Kiệt và M.Anh còn sống hay đã chết? Ba cô dường như đẫ bít hết mọi chuyện ( hôk pít mới lạ! hôk có ổng thỳ ai chỉ cho 1 người đó L.Linh học trường này) - Sao ba im lặng vậy? Trả lời con đy - Con đã có câu trả lời rồi đấy- nói rồi, ba cô cúp máy cái rụp. Bên kia đầu dây, ông thở phào nhẹ nhõm. Ông đã sống với bí mật này từ lúc L.Linh 7 tưổi, ông đã wa[img][/img] mệt mỏi với nó. Bây giờ ông có thể trút bỏ nó đy như trút bỏ cái gồng xích lâu ngày vậy. Về phần L.Linh, cô nên vui hay nên bùn? Lúc bây giờ cô như 1 con người hôk có cảm xúc. Nước mắt cô cứ tuôn trào ( sao dạo này cô hay khóc thế nhỉ?). 1 bàn tay nhẹ đưa lên khuôn mặt và lau nước mắt cho cô. Đó là T.Kiệt, bên cạnh cậu còn có M.Anh. - Có thật là các cậu còn sống hôk? Tớ hô nhìn lầm chứ? - Cậu sao vậy?Wen mạnh mẽ của chùng ta đâu rồi? Sao lại khóc?- M.Anh mỉm cười nhìn cô bạn thân lâu ngày kủa mình - Uhm! Nếu đây là giấc mơ thỳ tớ mún sống trong đó mãi. - Thơ văn gê nhỉ, Wen!- T.Kiệt mỉa mai Đúng! Chỉ có M.Anh và T.Kiệt mới gọi cô là Wen. Đúng là họ rồi. L.Linh lau nước mắt, cô mỉm cười vs họ. 1 nụ cười thật sự, hôk chút phiền muộn hay âu lo. - Hôm đó 1 cậu làm sao mà thoát đk vậy? Bản tính tò mò trong L.Linh trỗi dậy. - Suýt đy ăn Tết vs ông bà đấy. May mà vệ sĩ kủa cậu đến kịp. Đưa bọn tớ vào bệnh viện....- T.Kiệt kể trước. - Ba mẹ bọn tớ mún tìm ra kẻ chủ mưu cùa vụ này nên pải giả vờ như bọn tớ đã chết. - Tìm đk chưa mà các cậu lại về đây? - Chưa! Nhưng ba cậu phone cho ba mẹ bọn mình kêu bọn mình về vì đã tìm ra tung tích của bọn đó. Cậu bít ai hôk?- M.Anh hỏi trong lo lắng - Tớ hôk bít nhưng ba tớ còn giữ 1 vật chứng còn sót lại kủa bọn chúng. Hôk sớm hay muộn bọn chúng sẽ đến lấy. Đến lúc đó chúng ta sẽ bít chúng là ai thôi. Khỏi lo! - Wen đã nói zay thỳ ok rùi. Đy chơi thui!- T.Kiệt đề nghị - Uhm! Mới có 3h30 p.m mưh. Đy đy ha, Wen! - Thôi đk gòy. Koi như hum nay chúng ta làm tiệc chúc mừng ngày Crystal Black trở về nào. Đy thui! - Bọn tớ hôk có xe!- M.Anh giả vờ ngây ngô nói - Nhỏ này! Tưởng tớ hôk có xe ak? - Hôk pải là hôk có. Nhưng sợ bọn tớ chết oan- Lại T.Kiệt tên này hôk mỉa mai L.Linh thỳ hắn chịu hôk nổi ak? - Đúng đó! Ai chứ danh tiếng Wen về việc lái siêu xe tụi này bít wa[img][/img] rõ- Giờ đến phiên M.Anh 2 người này nói wa[img][/img] hôk để ý đến mặt L.Linh đang đỏ lên, khói bốc đầy đầu. Hiện tượng núi lửa sắp phun trào. Xin mọi người chuẩn bị đồ đy lánh nạn - 2 người kia!- L.Linh hét lên- Chết vs tui. Đứng lại đó. Thế là 1 mình L.Linh rượt 2 tên yêu quái kia chạy 5 vòng quanh cái sân trường rộng bằng 2 sân xe đua ấy ( mẹ ơi! tụi này là ma hay người zay?) 1 nhóm đứng nãy giờ đã chứng kiến mọi chuyện xảy ra. Cảm xúc củ họ đang xen lẫn nhau. Vui vì cô bạn của mình đã tìm lại đk niềm vui, pùn vì họ sợ mất cô. Họ sợ cô sẽ quên bọn họ, sẽ đưa bọn họ vào lãng quên Sau cuộc đuổi bắt 5 vòng sân ( khìn!?), họ lên chiếc Koenigsegg Trevita của L.Linh đy đến 1 nơi. Đó là nơi nào? Chính là bãi cỏ ngày xưa. Gió buổi chiều lồng lộng, những cánh hoa bồ công anh bay phất phơ trong gió. - Quang cảnh nơi đây chẳng có jk thay đổi hết ha?- L.Linh cất tiếng hỏi - Uhm. Vẫn hiền hòa và yên bình giống ngày xưa- M.Anh nói rồi ngồi bịch xuống nền cỏ xanh rì. T.Kiệt cũg ngổi xuống. Họ ôn lại biết bao kì niệm xưa vui có, pùn có. - Mà lần này 2 cậu về ở đâu? - Nhà cậu!- T.Kiệt đáp gọn lõn - Cái jk? Nhà tớ á? Thiệt hôk? - Hôk tin ak? Hay hôk thik?- M.Anh tinh nghịch nhìn L.Linh - Thik wa[img][/img] ấy chứ! Mà dọn đồ wa chưa đấy? - Dọn từ hồi sáng cơ!- T.Kiệt trả lời- Lúc cậu đy học ấy - Uhm! - Nghe nói cậu là 1 mafia ak, L.Linh? - Đâu có! Lâu lâu đy đánh cho zui thui. Mafia nỗi jk? ( nói dối nà) - Thiệt hôk? Mình nhớ bác Văn kể là hum bữa có người dùng kim châm để moi mắt kẻ nào đó ( gê wok[img][/img]) rồi còn dùng súng bắn 2 cánh tay nữa mà. Ai zay ta?- M.Anh tinh nghịch nhìn L.Linh - Ờ thỳ.....Kệ tớ! Gét. Giận cậu lun á, M.Anh!- L.Linh làm mặt nũng nịu way sang chỗ khác - Thui mà L.Linh, đừng giận nhá nhá! - Giỡn thui! Ai giận cậu đâu! -< L.Linh lớn rồi mà tính như trẻ con ấy! Dễ thương wa[img][/img] đy mất!>- T.Kiệt nghĩ zay vs nụ cười trên môi - Thui! Giờ đy đâu đy. Ở đây nãy giờ gòy- L.Linh đề nghị - Uhm! Nhưng L.Linh, tớ mún đy mua sắm 1 tý. Đk hôk? - Cậu thỳ lúc nào chả mua sắm!- T.Kiệt chọc M.Anh - Uhm! Tối đy kũg đk. Giờ chúng ta đy Parkson Paragon . - Đồng ý 2 tay lun!- M.Anh reo lên - Cậu thỳ sao, T.Kiệt? - Thỳ thôi! Đi cùng lun chứ sao Cả 3 cùng đy đến khu trung tâm mua sắm đó. Họ đy đến gian hàng quần áo đầu tiên. Sau khi chọn đk mấy cái đồ vừa ý ( tổng giá trị trên mấy chục triệu đêy[img][/img]), họ ra quầy tính tiền - Dạ, tổng cộng của quý khách là 15890000. Chợt thấy bóng nhỏ P.Nghi vs Tr.Vũ đằng xa, L.Linh thì thầm vào tai 2 người bạn điều jk đó khiến họ bật cười. Hôk hẹn mà cả 3 cùng nói 1 lần: - Để quên tiền ở nhà gòy! Nghe tiếng hét, P.Nghi kéo Tr.Vũ đến koi ( nhìu chuyện wa[img][/img]). Cô thu ngân ngớ người, trông bọn này sang trọng thế mà hôk có tiền. - Các cô cậu đừng giỡn chứ! Trông các cô cậu thế này mà hôk có tiền. - Đúng rồi! Nghèo mà bày đặt vào khu này- Giọng nhỏ P.Nghi cất lên ( mún bay đén xé xác nó wa[img][/img]) - Sr! Bọn tôi hôk có tiền, nhưng có cái này! Nói rồi cả3 người bọn họ rút ra thẻ V.I.P. Tống giá trị của mỗi chiếc thẻ này là 15 tỷ đồng. - Bọn tôi hôk wen cầm tiền, đy đâu mang theo cái thẻ này cho tiện, chứ hôk có như ai kia cầm theo tiền!- M.Anh liếc xéo về pía P.Nghi đầy ý mỉa mai L.Linh, T.Kiệt vs Tr.Vũ đứng cười khúc khích - Hừ.... cái bọn này...- P.Nghi bỏ đy vs cái đầu bốc đầy khói. - Thôi M.Anh ơi! Bọn tớ xin cậu! Cậu đy 1 mình đy, bọn tớ hết sức gòy- L.Linh vừ nói vùa thở dốc T.Kiệt thỳ hết nói đk gòy, 2 tay cậu đầy cứng những giỏ đồ kủa M.Anh - Thế ai xách đồ cho tớ?- M.Anh ngây thơ hỏi ( sax!) - Vệ sĩ kủa tớ! - Đâu? - Ra đy. Lén lút làm jk?- L.Linh hét lên - Cô chủ! - Đy theo M.Anh xách đồ đy! - Nhưng thưa cô chủ.... - Hôk nhưng nhị jk hết! - Vâng! - Vậy tớ đy nhá! Khi nào xong tớ phone cho - Ok! Pp - Khỏe! Thoát khỏi gánh nặng. - Hj` - Giờ tớ vs cậu đy đâu đây L.Linh? - Đy cafe hok? - Uhm! L.Linh vs T.Kiệt đy ra 1 quán cafe gần đó ngồi uống - Quán Clindy ak?- T.Kiệt ngạc nhiên hỏi - Uhm, sao? Có jk hôk? -Hôk có jk! Họ chọn cái bàn gần cửa kính nhìn ra vườn. - Quý khách dùng jk ạ? - Cho tôi 1 cafe sữa - Còn tôi 1 cafe đen Cô phục vụ nhì T.Kiệt hôk chớp mắt -< Người đâu đẹp trai dữ zay trời. Ước jk mình là bạn gái kủa anh ấy> ( mơ mộng wa[img][/img] nhỉ?) - Này chị!- L.Linh đưa tay phấy phấy trước mặt cô phục vụ- Chị bị jk zay? - Hôk có jk. Xin quý khách đợi 1 lát ạ! < cô gài này chắc là bạn gái kủa anh này gòy, xinh thế kia mà> - Chết rồi!- L.Linh hét lên - Có chuyện jk zay? - Lúc nãy thay đồ, tớ để quên bộ đồng phục ở đó gòy. - Haha! Cậu mà kũg lo mấy chuyện đó nữa ak? Tớ có nghe nhầm hôk đấy? - Ờ mà tại sao pải lo nhỉ? - Cậu thik màu trắng ak, L.Linh? - Uhm! Sao cậu bít? - Nhìn chiếc áo cậu đang mặc thỳ piy[img][/img]. trong đó có bao nhiu áo mà chọn có 1 mìn chiếc áo màu trắng [url=http://kenhtruyen.pro/]http://kenhtruyen.pro/[/url] - Uhm! - Cậu dễ thương thật đấy! - Sao? - Khen mà! Hôk đk ak? - Tớ dễ thương từ nhỏ, khỏi nói - Pó tay - Đồ uống của quý khách đây ạ! - Cảm ơn! Cánh cửa quán đẩy ra, M.Quân bước vào. L.Linh hôk để ý điều đó. Cô chỉ biết trước mặt cô bây giờ là người mà cô thầm thik từ lúc nhỏ. - Cậu thik M.Anh ak, T.Kiệt?- L.Linh hỏi nhỏ, cô cũg chẳng bít zy` sao cô lại hỏi như zay nữa - Hôk, tớ chỉ koi M.Anh là pạn thui - Thế cậu thik ai? - Tớ......thik...... - M.Quân! Sao cậu đến sớm zay?- Giọng kon nhỏ P.Nghi vang lên - Uhm! Đến lúc này L.Linh mới nhận ra sự có mặt kủa M.Quân. - Cô gái đó là ai mà zo zuyen wa[img][/img] zay? - Nhỏ đó ak? P.Nghi đó. Người mà M.Quân vs Tr. Vũ đều thik- L.Linh cố nói to để bọn họ nghe thấy - Xấu thế!- T.Kiệt phán câu xanh rờn P.Nghi ngồi bên bàn bên kia nghe mấy người này nói zay tức lộn người. Nhỏ mún wa đấm cho 2 người này 1 trận lắm, mà có M.Quân vs Tr. Vũ ở đây thôi ( thách đó, có dám hôk?). Đúng lúc đó có 1 cô gái bước vào bàn của M.Quân. - Cậu đến trễ zay? - Sr! - Giới thiệu vs các cậu. Đây là Như Nguyệt- bạn kủa tớ - Chào 2 cậu! Cậu có pải M.Quân hôk? Cô gái chìa tay trước mặt M.Quân. Nhưng cậu hất tay đy - P.Nghi! tớ tưởng 3 người chúng ta ra đây để nói chuyện 1 cách vui vẻ. Hôk ngờ cậu lại đy giới thiệu bạn gái cho tớ. Cậu koi tó là jk vậy hả?-M.Quân nói rồi bỏ đy 1 mạch. - Tớ về đây! P.Nghi - Về đy! -< Đk gòy! Mình sẽ dùng cách tấn công trực diện! M.Quân sẽ là mục tiêu>- P.Nghi nghĩ zay vs nụ cười nham hiểm trên môi - Haha! Koi kịch xong gòy. Về thôi, T.Kiệt! - Uhm! 2 người đứng lên ra về hôk wen bỏ 100k trên bàn để trả tiền nước - Về thôi, P.Nghi! - Uhm! M.Anh vừa nói xong thỳ T.Kiệt xuất hiện trước mặt cô - Sao cậu đến lâu zay?- M.Anh phàn nàn Chợt cô nhìn lại mặt kủa T.Kiệt, khuôn mặt vui vẻ lúc sáng đâu? Giờ chỉ còn đôi mắt buồn sâu thẳm, khuôn mặt nhợt nhạt. Từ ngắn gọn nhất để miêu tả T.Kiệt lúc này là: có xác hôk hồn - Thôi, mình về đy T.Kiệt. T.Kiệt hôk nói jk, cậu chỉ mở cốp xe cho M.Anh bỏ đồ vào. Đợi M.Anh lên xe cậu liền phóng hết tốc độ. M.Anh ngồi trong xe mà cô cảm tưởng như ngồi cạnh tử thần. Hai tay cô bấu chặt vào ghế xe, cô hét lên: - Chạy chậm thôi, T.Kiệt! Cậu định giết tớ đấy à. Chiếc xe phanh gấp. Cả người M.Anh như muốn đập vào kính xe. - Tớ xin lỗi!- T.Kiệt nói bằng giọng rất chi là lạnh lùng, giống mấy người xã hội đen zay. M.Anh gét nhất là giọng nói này. - Tớ hôk bít cậu có chuyện jk nhưng cậu đừng có thái độ đó. Cậu có bít cậu suýt giết tớ hôk hả?- Cơn giận kủa M.Anh lên đến cực độ. - Thôi, cậu lên xe đy. Chúng ta về!- Vẫn thái độ đó, hôk có jk thay đổi M.Anh hằn học bước lên xe. T.Kiệt thỳ lần này cậu cố gắng chạy xe thật chậm để khỏi pị cô bạn mình nói nữa. Rốt cuộc họ cũng về đến nhà. Về phần L.Linh, cô ra bờ sông nơi mà M.Quân đã dẫn cô đy lần trước. Ra đây cô càm thấy mình rất thanh thản, mọi phiền muộn trong cô đk giải tỏa. Gió đêm thật lạnh. Cô đang nhớ đến M.Quân. Nhớ lần cô đụng pải Quân ở sân trường, lần cô, Quân vs Tr.Vũ đy công viên hay chính cái lúc mà Quân dẫn cô ra đây. Tất cả đã để lại cho cô những kỉ niệm thật đẹp. Có lẽ bây giờ cô đã có câu trả lời thành thật nhất cho trái tim mình. Cô đã bít người nắm giữ chiếc chìa khóa để mở cửa con tim cô là ai. Cô đâu có bít, người đó đang ngồi đây, chỉ cách cô mấy chục mét thui. Và điều quan trọng là người đó cũg đang nghĩ về cô. Nhưng hướng theo đuổi suy nghĩ của hai người lại hoàn toàn trái ngược nhau. L.Linh thỳ nghĩ có lẽ cô pải từ bỏ zy` người đó đã thik P.Nghi. Người con trai đó lại nghĩ L.Linh thik T.Kiệt nên anh sẽ giữ mối tình đơn phương này trong tim. Anh nghĩ khi yêu chỉ cần nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc thỳ anh cũg hạnh phúc theo. Hai người này quả là có thần giao cách cảm. L.Linh rút chiếc Ipop ra, mở bài Cry On My Shoulder. Cô khẽ hát theo giai điệu bài nhạc: "If the hero never comes to you If you need someone you[img][/img]re feeling blue If you wait for love and you[img][/img]re alone If you call your friends nobody[img][/img]s home You can run away but you can[img][/img]t hide Through a storm and through a lonely night Then I[img][/img]ll show you there[img][/img]s a destiny The best things in life they are free But if you wanna cry Cry on my shoulder If you need someone Who cares for you If you[img][/img]re feeling sad Your heart gets colder Yes I show you what real love can do. ........". Giọng hát của cô nhẹ nhàng như cơn gió thoáng qua, trong sáng, nhẹ nhàng và mang đầy cảm xúc của bài nhạc. Người con trai đó đứng dậy đy dạo xung quanh. Bất chợt, anh đứng lặng người trước tiếng hát của L.Linh. - Cậu hát hay wa[img][/img] nhỉ?-Người con trai bước đén gần L.Linh và hỏi nhỏ Cô giật mình và tiếng hát của cô cũg im bặt - Sao cậu lại ở đây, M.Quân? - Tôi ngồi đằng kia từ nãy giờ. Lúc đy dạo wa đây thỳ thấy cậu nên ngồi xuống nói chuyện chơi ý mà. - Uhm! - L.Linh cô cho tôi xin lỗi chuyên hum bữa nghi oan cho cô đụng xe vào người P.Nghi - Hôk sao. Chuyện cũg wa lâu gòy mà - Uhm! Cậu có hay nghe rap hôk?- M.Quân chợt đổi đề tài - Uhm. Cũng thường xuyên. - Cậu đang nghe pài jk zay? - Hạnh phúc chết. - Của Mrdark ft. Kido n[img][/img] Young Kidz n[img][/img] Zero ak`? - Sao cậu nhớ giỏi zay? Tôi còn hôk nhớ nữa là. - Có jk đâu. Tôi kũg hay nge pài nỳ nên nhớ thôi. Cho tôi nge chung vs.- M.Quân đề nghị - Uhm!- L.Linh đưa cho M.Quân tai phone còn lại của chiếc Ipop. Hai người ngồi nge nhạc một lúc lâu rồi bất chợt L.Linh gục đầu xuống vai M.Quân. Quân way lại nhìn, thỳ ra L.Linh ngủ gục trên vai cậu. Cậu cảm thấy trong lòng ấm áp lạ thường. Khuôn mặt L.Linh lúc ngủ thật thanh thản. Nếu bây giờ cho Quân 1 điều ước thỳ cậu sẽ ước rằng thời gian đừng trôi nữa, hãy dừng lại mãi ở giây phút này. Cậu khẽ đỡ L.Linh nằm xuống chân mình, cởi áo khoác ra đắp cho L.Linh. Cảnh đêm thật yên bình...... Tại nhà L.Linh Sau khi về nhà, M.Anh thỳ ngồi phịch xuống ghế sofa để xem TV. Còn T.Kiệt thỳ lên pòng nằm nghỉ, có lẽ ngày hum nay wa[img][/img] mệt vs cậu. M.Anh đang ngồi xem TV thỳ hoàng tử xuất hiện ( theo suy nghĩ kủa M.Anh vs duy nhất 1 chiếc khăn tắm trên người ( oh my god!). Và đó chính là Hoàng Khang của chúng ta - Cô.... cô là ai?- khuôn mặt của cậu nhox lúc này đỏ ửng như trái cà chua - Bạn kủa L.Linh- M.Anh trả lời nhưng cặp mắt vẫn dán chặt vào H.Khang. Nhox nhà ta ngượng wa[img][/img] vội 3 chân 4 cẳng póng chạy lên lầu để mặc đồ ( đy tắm mà qên lấy đồ, tưởng hôk có ai ở nhà đây mà, *.*). Ở trong pòng, H.Khang mới hoàn hồn lại. Thèng nhox nghĩ < Nhỏ đó cũg kute gê. Nhưng là ai? Sao lại ở trong nhà mình? Hôk lẽ trộm?.....>. Bao nhiu câu hỏi đk đặt ra trong đầu thèng nhox. Thay đồ xong, nó bước xuống nhà, ngồi xuống cái ghế sofa bên cạnh cái M.Anh đang ngồi: - Pé là ai zy?- Thèng nỳ zo zien, thay đổi cách xưng hô nhanh gớm - Tui hả? M.Anh. Thế cậu là ai? < Chắc là người làm gòy >- M.Anh thầm nghĩ - Tui là H.Khang, con nuôi của chủ nhà- thèng nhox nói kèm theo nụ cười hút hồn - Zậy ak? Tui là pạn kủa L.Linh, mới ở Pháp zia`. - Hân hạnh đk làm wen. - Tôi cũg zay. < tên nỳ sẽ là kủa mình > Thía là cả 2 cùng ngồi xem TV. Trở lại L.Linh vs M.Quân. M.Quân đang tính kiss lên trán kủa L.Linh nhưng cô bất chợt tỉnh dậy. Chuyện jk đến pải đến- môi chạm môi (). M.Quân cảm nhận rõ mùi vị của cánh hồng trên đôi môi kủa L.Linh, đôi môi thật mềm. L.Linh thỳ sao? Cô đã xỉu ( bật mí nhá: L.Linh sẽ pị xỉu lúc có ai kiss mình). M.Quân thấy cánh đó thỳ rất ngạc nhiên, chưa có ai pị kiss mà lại xỉu cả. Cậu vội đỡ L.Linh vào xe gòy đưa L.Linh về nhà. Nhưng việc này hơi khó khăn zy` cậu hôk bít nhà L.Linh ở đâu. Cậu liền gọi cho L.Anh hỏi thử thỳ cô nói hôk bít. Bất đắc dĩ, cậu đành gọi cho ông hiệu trưởng ( bác kủa cậu) hỏi địa chỉ và kết quả nhận đk chỉ là con số 0. Quân đành đưa L.Linh về nhà cậu cho cô nghỉ. Quân đưa L.Linh vào pòng ngủ dành cho khách rồi ngồi bên cạnh ngắm cô ngủ. - Quân! Con về rồi ak?- Ba mẹ cậu đẩy cửa bước vào. Và cảnh tượng họ thấy rất bất ngờ. 1 cô gái nằm trên giường và con trai của họ đang nắm tay cô gái ấy. Họ đều pị đánh gục bởi vẻ đẹp thiên thần lúc ngủ của L.Linh. - Con ra đây nói chuyện vs ba mẹ 1 chút- Ba cậu lên tiếng. Đó là 1 người đàn ông to con, có gương mặt đôn hậu - Dạ vâng! Cậu đy ra ngoài hôk qên khéo chăn lên đắp cho L.Linh. - Cô gái đó là ai zay?- Mẹ cậu hỏi - Cô ấy là Ng~ Hoàng Linh Linh, con gái của ông trùm xã hội đen cả Châu Âu vs Châu Á đấy ạ! Ba mẹ kủa M.Quân có chút ngạc nhiên hôk ngờ L.Linh là con gái kủa mafia. Nhưng rồi họ cũg vui vẻ: - Con thik kon pé đó ak`? - Dạ.....! Ba mẹ cậu cười. - Thôi con vào chăm sóc cho con pé đy. Ba mẹ đy ngủ đây, khuya rồi đấy ( chú thik: pây giờ là 11h đêm) - Vâg! Ba mẹ ngủ ngon!- M.Quân lễ pép đứng dậy chào bố mẹ rồi xuống bếp tìm đồ ăn ( chìu giờ đã ăn jk đâu >"<). Ba mẹ M.Quân sau khi lên pòng, họ liền ngồi xuống bàn vs nhau chuyện jk đó - Em hôk ngờ con bé đó lại con nhà họ Nguyễn- Mẹ M.Quân nói - Uhm! Từ khi bước pòng anh đã thấy con bé có jk đó đặc biệt lắm. - Em nghĩ bây giờ nên bắt đầu thực hiện đy anh ạ. - Uhm! Anh sẽ điện cho họ. - Vâng! Đy ngủ thôi anh! Giờ này chắc nhà bên đó đã ngủ hết rồi. - Uhm. Cả nhà M.Quân chìm trong sự yên lặng. Nhà kủa L.Linh. H.Khang nhìn đồng hồ đã 11h30[img][/img] mà L.Linh vẫn chưa về. M.Anh vs T.Kiệt kũg ở đó. - Tại sao L.LInh giờ này vẫn chưa về?- M.Anh bật khóc - Tôi pải đy tìm cô ấy- T.KIệt đứng dậy toan bước đy thỳ H.Khang cản lại - Cậu cứ ở nhà đy, tôi sẽ cho ng` đy tìm chị ấy T.Kiệt đành ngồi xuống ghế và chờ đợi. M.Anh nãy giờ cứ khóc thút thít làm H.Khang bực hết cả mình - Cô im đy đk hôk? Nhà cô có ai chết ak? Sao khóc woaì zậy.- Cậu hét lên M.Anh nín khóc nhưng cô chuyển sang ngồi cạnh T.Kiệt. Cô sợ H.Khang lại trút giận lên ng` cô ( trí tưởng tượng pong phú wa[img][/img]). Bây giờ là 1h sáng, đám vệ sĩ kủa nhà Ng~ bước vào. - Sao rồi?- Cả 3 ng` hôk hẹn mà cùng đồng thanh nói - Dạ.....- mấy tay vệ sĩ cứ ấp úng hôk chịu nói - Nói nhanh- H.Khang hét lên Đúng lúc đó, ba kủa L.Linh đy công tác zia`, thấy bầu không khí im lặng bao trùm cả nhà, ông cất tiếng hỏi: - Có chuyện jk vậy, H.Khang? - Dạ thưa ba! Chị L.Linh đy từ chìu đến giờ vẫn chưa về nhà, bọn con đag lo hôk bít chị ấy có xảy ra chuyện jk hôk? - Haha- ông bật cười thành tràng lớn. Con nhóc đó mà có chuyện jk đk? Thôi mọi ng` đy ngủ đy, mai L.Linh về tôi có chuyện mún thông báo. Tôi đy ngủ đây. Ngủ ngon- nói rồi ông bước vào pòng. Cả 3 ngơ ngác nhìn nhau < Ông này máu lạnh thix, con gái hôk piy[img][/img] ở đâu mà còn tâm trí để ngủ. Pó tay > nghĩ zậy gòy cả 3 cùng kéo nhau đy ngủ ( vô tâm thía !?) * Sáng hum sau* Tại nhà M.Quân L.Linh tỉnh dậy, cô thấy M.Quân đang nằm bên cạnh mình. - Á...................- cô hét lên làm cả nhà đó như sắp xảy ra động đất. - Cô làm jk mà hét toáng lên thía, mới 6h mưh. Cô phá nhà tôi đấy hả?- M.Quân giật mình tính dậy nhưng cũng đủ sức để cãi nhau vs cô nhox. - Đây là đâu? Tại sao tôi lại ở đây? Anh đã làm jk tôi?....- Hàng ngàn câu hỏi phát ra từ miệng L.Linh - Cô hỏi tôi giống phạm nhân vậy ak?- M.Quân nhănnhó - Thôi đk gòy nghe đây: Tại sao tôi lại ở đây? - Tối hum wa cô xỉu tôi đưa cô về nhà tôi thôi. - Tôi mún zia` nhà- L.Linh hét lên - Ai kiu cô ở lại nha tui đâu, hoang tưởng zừa thui - Anh bảo ai hoang tường hả? Đồ điên, bệnh hoạng@*&^$^#@%. **** 1 hổi mệt wa[img][/img] L.Linh bỏ đy xuống nhà. M.Quân tự nhiên bật cười, cậu ôm bụng cười đến nỗi té ghế ( rồi 1 tên leo rào trốn viện !!! ). L.Linh bước xuống nhà thỳ thấy ba mẹ của M.Quân đang ăn sáng. Cô vội lễ phép cúi chào: - Dạ! Cháu chào 2 bác ạ. - Cháu dậy rồi ak? Vào ăn sáng vs chúng ta lun- Mẹ của M.Quân nói. - Dạ thui ạ, tối wa cháu làm piền 2 bác rồi ạ. Cháu xin phép zìa- Vừa lúc đó thấy M.Quân bước xuống- cô liền nói típ ( kỉu như xỏ xiên)- với lại có ng` hôk cho cháu ở đây. Cô mỉm cười nhìn M.Quân.- Xin phép 2 bác cháu zìa. - Uhm! Vậy thôi cháu về đy, nhớ ghé wa nhà ta chơi nữa nha- Ba mẹ M.Quân tiễn L.Linh ra ngoài cổng rồi ra ám hiệu kiu M.Quân chở L.Linh zìa. - Để tôi chở cô zìa- M.Quân đề nghị - Tại sao? - Để tôi chở cô zìa- M.Quân đề nghị - Tại sao?- L.Linh hất hàm - Sợ ai kia đy ngoài đường xỉu nữa thỳ mệt - Anh.... đk lắm, zay anh lấy xe ra đy chở tôi zia` < để koi, tôi pá nát xe anh lun ấy kìa> M.Quân lái chiếc Lamborghini mui trần màu trắng đậu trước cửa. - Lên đy! L.Linh way lại chào ba mẹ của M.Quân rồi ra xe. M.Quân thỳ toàn nge nhạc nhẹ nhàng thui ak`, còn L.Linh thỳ toàn nge rap, pop,... nói chung là nhạc mạnh. L.Linh với tay chuyển bài "Hạnh phúc chết", nge chưa đk 1[img][/img] thỳ bị M.Quân chuyển sang bài "Em luôn ở trong tim", 2 người cứ bật wa bật lại làm cái máy nó hư lun ( pó tay. com). - Tại cô đó, để tôi nge pài đó thỳ giờ nó có hư đâu- Quân nhăn mặt trách móc - Huk[img][/img], tại anh thỳ có, ng` ta nge pai "Hạnh phúc chết" hay đến zay mưh có đòi bật sang cái pài jk đâu mưh nge mún ói. - Con gái mưh đy nge rap, thiệt tình, cô là gái hay trai zay? - Anh... anh... tôi thik nge có liên wan jk đến anh hôk? - Kệ cô!.... Trên đường, họ đy wa 1 quán Mc[img][/img] Donald, L.Linh kêu M.Quân dừng lại để cô vào mua đồ ăn sáng. Sau 15[img][/img],L.Linh bước ra với 1 đống đồ ăn trên tay nào là gà rán, khoai tây, bánh trứng, coca,..... ( hôk kể nữa, thèm wa[img][/img] gòy ). - Cô là heo hay sao ăn dữ zay? - Liên wan jk đến anh, hay là thèm ăn ak`? - Ai thèm chứ. Ngồi im đy! - < Để koi, tôi sẽ cho anh đy rửa xe lun!> L.Linh đang uống nước thỳ cô giả vờ trật tay và đổ sang ghế của M.Quân. Chiếc xe phanh gấp bên lề đường. - Cô làm cái wai[img][/img] jk zay hả? Đổ hết nước lên ng` tôi rồi! - Tôi đâu có cố ý, chỉ là lỡ tay thui mưh Vừa nói L.Linh vừa làm mặt cún con, dễ thương hôk chịu đk, và thế là chàng Quân nhà ta xiêu lòng ngay. Trên đường về nhà, L.Linh cứ ngồi cười thầm hôk hỉu tại sao tên này ngu đến thế. Cuối cùng cũg đến nhà L.Linh. M.Quân khá ngạc nhiên, cậu cũg biết nhà L.Linh rộng nhưng cậu hôk ngò nó lại rộng bắng cái sân xe đua ý. L.Linh chưa kịp đưa tay bấm chuông thỳ M.Anh, T.Kiệt vs H.Khang đã lao ra: - Tối wa sao cậu hôk zia` nhà? Cậu đã ở đâu? Cậu bị bắt cóc ak? Cậu đã ăn jk chưa?....... - Im lặng! Các cậu làm jk mà quýnh lên thế, vào nhà đã. - Ai đây?- H.Khang liếc về pía M.Quân - Bạn kủa tôi, thôi vào nhà đy - Uhm! - Dù jk cũg cảm ơn cậu đã đưa tôi về nhà, cậu về đy - Uhm! Sauu khi đã thấy bóng xe kủa M.Quân đy khuất L.Linh mới vào nhà. Cô ngồi phịch xuống ghế và bảo cô giúp việc lấy 1 ly nước lọc. - Gì nhìn tớ gê zay?- L.Linh ngạc nhiên khi thấy 6 con mắt nhìn chằm chằm vào mình. - Tối wa cậu ở nhà tên đó hả?- M.Anh hỏi vs giọng lo lắng - Uhm! Hum wa tớ xỉu gòy tên đó đưa zia` nhà nó ngủ. - Thế tên đó có làm jk chị hôk?- H.Khang típ lời - Hôk, ba mẹ của M.Quân rất tốt, tên đó cũg zay. Nãy giờ chỉ có T.Kiệt là im lặng, chỉ cần thấy L.Linh hôk sao là đk gòy. L.Linh thấy vậy cô cũg hôk nói jk - Đy ăn sáng thui. Chị L.Linh kũg zia` gòy. - Uhm! - Tôi ăn sáng gòy nên mọi ng` cứ ăn đy - Sao zậy L.Linh? - Lúc nãy đy ngoài đường tớ kiu tên M.Quân đó dừng xe xuống mua đò ăn gòy. - Uhm! Vậy bon tớ đy ăn nhá. L.Linh bước lên pòng. Cô đy tắm, lúc cô đưa tay lên đôi môi kủa mình, nó đã hôn M.Quân ư? Cô hôk tin vào chuyện đó, cô ngâm mình vào bồn nước để quên hết mọi chuyện nhưng sao cảnh cô hôn M.Quân lại hiện trong đầu cô 1 cách rõ rệt như zậy. Cô vẫn còn cảm giác vs nụ hôn đầu tiên của mình. Haizz!!!. Tắm xong, cô tính lăn ra giường ngủ típ thỳ pà giúp việc gõ cửa; - Cô chủ xuống ông chủ gặp ạ! - Tôi xuống bây giờ đây! Tại phòng khách: có cả H.Khang ,M.Anh, T.Kiệt và chắc chắn hôk thể thiếu ba kủa L.Linh. - Có chuyện jk vậy ba? - Con ngồi xuống đây đy, L.Linh. Ba có chuyện cần nói. - Ba nói đy! - Con sẽ làm lế đính hôn vào cuối tuần sau - Cái jề???- Cả 4 ng` cùng hét lên - Ba ak`, tại sao lại như zậy? Con đính hôn vs ai? - Từ từ nghe ba nói đã. Đây là ý kủa mẹ con. Từ nhỏ , ta, mẹ con vs gia đình bên đó đã chơi thân vs nhau. Chúng ta hứa lớn lên khi tụi con đủ 16 tuổi sẽ cho làm lễ đính hôn và 18 tuổi sẽ tổ chức đám cưới - Hôk đk, con hôk đồng ý, kẻ đó là ai mà con pải kết hôn chứ. - Con pải làm theo lời ba và đó cũg là tâm nguyện kủa ng` mẹ đã mất kủa con - Con hôk đồng ý. Con hôk thể lấy ng` mà con hôk thik đk. - Con hôk đk cãi nữa, cuối tuần sau sẽ là lễ đính hôn kủa con, và chuyện đó sẽ đk công bố cho tất cả mọi ng` biết. L.Linh đập bàn đứng dậy bỏ đy, M.Anh vs TKiệt kũg đy theo lun. Chỉ còn H.Khang vs ban của L.Linh ngồi lại. H.khang cảm thấy rất sợ khuôn mặt của ba nuôi lúc này nên cậu xin phép lên lầu lun. M.Quân đang đy ngoài đường thỳ thỳ ba mẹ điện: - Vâng! Con nghe đây ạ. - ................................. - Cái jk? Hôk bao giờ đâu. -.................................. - Bố mẹ hứa tại sao lại liên wan đến con??? -.................................. M.Quân liền cúp máy. < Mình sẽ hôk thik ai khác ngoài L.Linh đâu. Tại sao thời buối này còn chuyện ép hôn thía nhỉ?> Lại nói về L.Linh, cô lao ra đường vs tốc độ tối đa. M.Anh vs T.Kiệt cùg đy theo nhưng họ hôk tài nào đuổi kịp. L.Linh chạy xe như cơn gió lướt wa zậy. < Mình mà pải đy kết hôn vs 1 tên kon trai hôk wen biết ak? Thà ở 1 mình còn sướng hơn. Mấy ông bà thời xưa lạc hậu thiệt>. Lâu nay cô chưa ghé vào Toninght, hum nay chinh là cái cớ để cô đy đến 1,2h sáng đây. Vất vả lắm M.Anh vs T.Kiệt mới đuổi kịp L.Linh. Họ bước vào quán thỳ thấy L.Linh đang ngồi nhâm nhi ly rượu trên tay. - L.Linh! - M.Anh khẽ nói- Đừng pùn nữa, dù jk chỉ là đính hôn thui mưh. Cậu có thể giả vờ sau khi đính hônkêu là hôk thik tên đó rồi hủy hôn là xong - Tớ mà biết pùn ak? Cậu nói có lầm hôk đó. Tớ chỉ đan nghĩ tại sao ng` lớn lại lạc hậu như thế thui, bây giờ là thời buổi nào rồi mà còn chuyện ép hôn. T.Kiệt vẫn im lặng,bây giờ cậu như có hàng ngàn mũi dao đâm vào tim vậy. Đau đớn lắm mà có ai biết đk. Có! L.Linh biết, wa nét mặt của T.Kiệt L.Linh đã biết tất cả những suy nghĩ trong cậu. L.Linh hôk muốn thấy cậu bạn thân của mình như zậy chút nào, cô lièn mỉm cười nhìn T.Kiệt: - T.Kiệt? Sao cậu pùn zậy? Uống hôk? - Uống!- Giờ có lẽ T.Kiệt pải mượn rượu để qên đy tất cả thôi. Cậu nhìn L.Linh mỉm cười, có vẻ như nụ cười từ biệt tình yêu đầu đời của mình. - Mãi là bạn thân nhé! - T.Kiệt bất ngờ lên tiếng. - Uhm! - M.Anh vs L.Linh cùg cười. - L.Linh nghĩ thầm Về phần M.Quân, cậu tính chạy về nhà nhưng sau khi nghe tin mình sắp đính hôn vs một cô gái hôk wen bít nên chạy thẳng ra bar It[img][/img]s me. - Tr.Vũ ak! Ra It[img][/img]s me ngồi vs tao. Đang chán đây!- Nói xong thỳ M.Quân cúp máy khiến Tr.Vũ chưa kịp nói câu nào 5[img][/img] sau - Hey! Tới rùi nek. Mày làm jk ngồi pùn zậy?- Tr.Vũ đập tay lên vai M.Quân - Giờ mới tới ak? Tao đợi nãy giờ. Ngồi xuống đy, tao kể chuyện cho nge. - Uhm! Cho tôi 1 ly Volka- Tr.Vũ nói vs tên phục vụ- Rồi sao? Nói đy, nge nè! - Ông bà già nhà tao bắt tao kết hôn vs 1 kon nhỏ hôk wen bít. Tức mún chết! - Oh my god! Thía là hoàng từ nhà ta sắp có vk rùi.- Tr.Vũ cười đểu - Vk cái đầu mày! Tao chưa bít mặt kon nhỏ đó nữa, ngĩ sao bảo tao lấy nó. NEVER nhá! - Haha! - Ak`! P.Nghi đâu rồi? Nhỏ hay đy chung vs mày lắm mưh. - Ai nhắc tớ đấy?- Giọng P.Nghi vang lên khiến cho M.Quân vs Tr.Vũ giật thót tim ( nhỏ nỳ giống ma wa[img][/img]) - Cậu tới khi nào zậy?- M.Quân sau 30s hoàng hồn thỳ way sang hỏi - Mới tới thui. Tr.Vũ cũg ở đây ak? ( xui wa[img][/img]! tính cưa đổ M.Quân mà ai ngờ có Tr.Vũ ở đây) - Uhm!- Tr.Vũ lạnh lùng nói- Đi theo dõi bọn tớ hay sao bít ở đây? Câu nói kủa Tr.Vũ như 2 mũi tên đâm trúng ngay tim đen kủa P.Nghi - Đâu... đâu có! Chán wa[img][/img] nên zô đây thui. Ai ngờ gặp 2 cậu!- Nhỏ cười trừ ( nói dối giỏi gê!) - Zậy thỳ ngồi đy- M.Quân nói - Ủa? Cậu có chuyện jk ak, M.Quân? Sao trông cậu có vẻ pùn pùn! - Pùn cái con khỉ! Ông bà già bắt tớ pải kết hôn vs kon nhỏ nào ấy. Tức mún chết! - M.Quân nói luôn 1 tràng khiến nhỏ P.Nghi đứng hình - Sao... sao lại có chuyện đó đk? Cậu pải lấy ng` mà cậu hôk thik ư?- P.Nghi tỏ ra vẻ lo lắng nhưng trong lòng như có 1 lò lửa cháy lớn zậy. - Ax. Đừng. nhắc. đến. nữa- M.Quân gằn từng từ làm P.Nghi giật mình. - Chắc cậu đã thik ng` nào đó nên hôk đồng ý cuộc hôn nhân này đúng hôk? ( nhỏ nói zậy để bắt M.Quân pải nói thik nhỏ dấy mưh. may mà Tr.Vũ đy Wc rùi đếy!) - Tớ hả? Uhm thỳ có. Nhưng tớ hôk bít cô ấy có thik tớ hôk?- M.Quân nói, mặt pùn hẳn ra. - Hình như cô ấy có thik cậu á- P.Nghi cười nham hiểm. - Ý cậu nói là L.Linh thik tớ hả? - Cái jk?- P.Nghi đã hóa tượng. - Nè! Cậu sao zậy? - Ak` hôk sao! Cậu nói cậu thik L.Linh ak? - Ơ! Uhm... - Tớ hỏi thật cậu nha, M.Quân. - Uhm! Hỏi đy - Lúc nhỏ cậu thik tớ pải hôk? ( nói mà hôk bít ngượng) - Uhm! Nhưng tớ mong cậu thông cảm, đó chỉ là thứ tình cảm nông nỗi của trẻ con. Với lại cậu luôn bám xung quanh cuộc sống tớ đồng nghĩa với việc tớ chỉ có cậu là bạn gái, hỏi sao hôk thik cậu đk? - Uhm. Tớ cũg định nói zậy á ( nhỏ hôk ngờ M.Quân từ chối nó 1 cách thẳng thừng như thía.) Tr.Vũ đứng từ nãy giờ đã chứng kiến toàn bộ vở kịch.< Hay! Rất hay. Quả hôk hổ danh M.Quân mà tớ bít. Từ chối 1 cách rất ngay thẳng> - Tỏ tình thỳ tìm chỗ nào lãng mạn hơn tý nha. Với lại chọn hôk đúng thời điểm rùi- Tr.Vũ nói nhỏ vào tai P.Nghi làm nó hôk rét mà run. P.Nghi ngĩ zậy rồi đứng lên đy zìa mà hôk thèm nói ai lời nào. Giờ đây, mặc dù ở 2 nơi khác nhau nhưng M.Quân vs L.Linh đều có chung 1 chí hướng là uống hôk say hôk zìa. Và thía là cuộc ăn chơi kủa họ kéo dài đến 2h sáng. - T.Kiệt, cậu cõng L.Linh ra xe đy, cậu ấy ngủ rồi kìa.- M.Anh nói khi thấy L.Linh đã ngủ gục - Uhm! Vừa về đến nhà thỳ L.Linh đã nôn thốc tháo. M.Anh liền kéo L.Linh vào pòng tắm rồi lấy vòi nước lạnh xịt vào ng` kon pạn - Cậu làm cái wai[img][/img] jk thế?- L.Linh lắc lắc cái đầu, uống nhìu rượu wa[img][/img] rùi - Làm cho cậu tình thui- M.Anh đáp tỉnh bơ - Thui khỏi, tớ tính rùi. lên pòng ngủ đây. Chóng mặt wa[img][/img] - Kêu quản gia pha nước chanh nóng cho cậu uống giải rượu nhá- M.Anh ném cho L.Linh chiếc khăn để lau mặt. - Khỏi, phiền lắm! Đi ngủ đi!- L.Linh nói rồi bỏ lên pòng. - Pó tay vs nhỏ đó rùi!- M.Anh lắc đầu ngao ngán Im lặng - Pó tay vs nhỏ đó rùi!- M.Anh lắc đầu ngao ngán Im lặng. M.Anh nhìn sang thỳ thấy T.Kiệt đã ngủ gật từ lúc nào. - Ax. 2 người khìn y chang nhau. Thui mệt wa[img][/img], đói pụng nữa. Zô bếp koi có jk ăn hôk đây. Ak` khoan. T.Kiệt dậy lên phòng ngủ. Nhanh!- Vừa nói cô vừa lay T.Kiệt dậy. - Có chuyện jk zậy, M.Anh?- T.Kiệt ngái ngủ mởi mắt ra hỏi. - Lên pòng nằm ngủ ik, ngĩ sao mà cậu nằm đây hả?- M.Anh chống hông, hất mặt lên hỏi. - Ờ bít rùi làm jk gê thía pà chằn- T.Kiệt thở dài - Cái jề, jờ ông có lên hôk thỳ bảo? Hay mún ăn đấm- M.Anh giơ tay lên khiến T.Kiệt 3 chân 4 cẳng chạy lên pòng, ở lại lâu hôk khéo zô bệnh viện nằm chứ hôk pải lên pòng nằm wa[img][/img] =.=;; - Tớ ngĩ cậu sẽ tìm đk ng` tốt thui, T.Kiệt ak`. Đừng pùn nữa- Cô nói nhỏ đủ cho mình cô nghe rồi bước vào bếp tìm lương thực bù đáp cho cái dạ dày đang sôi ùng ục lên kủa mình. Và cuối cùng cô lê tấm thân mỏi mệt lên pòng và sau đó thỳ lun, hôk bít trời trăng mây gió jk hết. ~0~0~ Ság hum sau. Có thể nói hum nay là 1 ngày hôk nắng hôk mưa nói chung là bình thường. Và căn biệt thự của nhà L.Linh xảy ra 1 chuyện. Cả nhà vang dội lên những tiếng xoong nồi đập vào nhau của bà quản gia gọi các cô cậu tiểu thư dậy. Cả bốn đang trong tình trạng đầu tóc rối mù như ổ quạ. còn mặc nguyên đồ ngủ trên người lê ra khỏi pòng, hét lớn: - Mới ngủ mà đã kêu dậy rùi. Sao ác wa[img][/img] zậy- Nói rồi cả 4 ng` lết vào pòng ngủ típ. - Đã 7h20 rồi đấy, nếu các vị muốn trễ học thì cứ ngủ típ kũg đk ạ!- Bà quản gia đứng ngoài hành lang hét lên rồi kũg đành bất lực bỏ xuống nhà. Nghe thấy từ "7h20" thỳ cả 4 nhân vật L.Linh, T.Kiệt, M.Anh vs H.Khang nhà vội vàng phóng chạy như bay đy làm VSCN, thay đồ, chải lại tóc tai rồi nhảy lên xe chạy vs tốc độ của gió đến trường. Nhưng bất chợt xe kủa H.khang dừng lại bên vệ đường. Cả 3 thấy thế cũg dừng lại theo -Có chuyện jk zậy?- L.Linh hỏi - Thì dù jk giờ kũg 7h45[img][/img] rùi, đến trường cũg trễ , hay đy ăn sáng rồi đến trường cũg đk - Uhm! Quyết định zậy ik- Cả 3 cùng đồng thanh Họ kéo nhau vào siêu thị ăn sáng ( bọn nỳ rảnh gê!) rồi mới thủng thẳng đến trường. Trong khi đó ở trên lớp lại xảy ra 2 tâm trạng khác nhau. M.Quân vs Tr.Vũ thì lo lắng (ăn) ngồi hôk yên zỳ hôm nay L.Linh hôk đy học. Còn P.Nghi thì cười thầm, nhỏ rất zui sướng nếu L.Linh biến khỏi thế gian này. Nhưng ông trời đâu " phụ lòng" ng` xấu. Cánh cửa lớp học đẩy ra, L.Linh, M.Anh vs T.Kiệt bước vào ( !: H.khang học khác lớp kủa L.Linh nên hôk vào cùng ngen. mọi người đừng ngĩ mình qên H.Khang nhá). - Sao các em đy trễ thế?- Bà cô dạy Sử way sag hỏi - Dạ tụi em sorry, tại hum nay có việc bận nên tụi em đến trễ, mong cô bỏ wa cho- L.Linh nói mà hôk thèm nhìn bà cô. - Uhm. Các em về chỗ đy, lần sau hôk đk đy trễ nữa đâu đấy! Ba người đy về chỗ lấy sách vở ra để trước mặt rồi bắt đầu... ngủ. Thật ra chỉ có 2 người ngủ thui. còn L.Linh thỳ làm sao mà ngủ đk vs tâm trạng như thế này chứ. Cô gục xuống bàn nhìn wa chố M.Quân, cô nhận ra trên mặt M.Quân có nét jk đó. Chắc Quân đang có chuyện pùn.< Quân mà đy thik đứa hôk mẹ như mày ư? mày đang sống trong hiện tại đấy, L.Linh. Tỉnh lại đy!>. L.Linh thở dài. Bất chợt M.Quân quay qua, L.linh vội quay ra hướng cửa sổ. < Mình có nên thổ lộ vs L.Linh hôk? Mà chắc jk cô ấy đã thik mình, chiều hôm nay cứ mời cô ấy đy chơi thử. Mình chỉ cần cô ấy bít tình cảm kủa mình thui kũg đk. Dù jk mình cũg sắp đính hôn rồi mà!>- M.Quân nghĩ zậy rồi cậu lấy đt ra nhắn tin cho L.Linh. Bên bàn kia, L.Linh thấy đt mình rung lên thì ở ra coi. " Chiều cậu rảnh đy chơi vs tôi đk hok? Tôi có chuyện mún nói" L.linh rep " Ok. Tôi cũg có chuyện mún nói. Nhưng ở đâu?" Nhận đk tin nhắn kủa L.Linh, mặt M.Quân xuất hiện nụ cười nhẹ. " Tôi sẽ wa nhà đón cậu"- " Ok!" Cả 2 cùng mỉm cười, trong lòng họ nhẹ nhõm biết bao nếu những tâm trạng suy nghĩ đk nói hết ra. Ngày học hôm nay trôi qua trong sự buồn tẻ và một chút háo hức trong ng` ai kia (!?). Cuối cùng cũg đến giờ ra về. - 3h nha, L.Linh!- M.Quân nói nhỏ và tai cô trước khi cô bước ra khỏi lớp. - Uhm!- Cô cũg nói nhỏ đủ để M.Quân nghe. L.Linh nói rồi bước ra ngoài theo M.Anh vs T.Kiệt - Cậu vs M.Quân có chuyện jk ak?- T.Kiệt hỏi - Ak` hôk. Zìa thui! - L.Linh ak`! - Ủa? Tr.Vũ ak? Có chuyện jk hôk?- L.Linh ngạc nhiên khi thấy Tr.Vũ chạy đến - Hôk có jk, mún đy zìa chung vs mọi người thui ak. - Zậy P.Nghi đâu? Ngày nào cô ấy cũg theo cậu hết mà - Chứ hôk pải P.Nghi có hẹn vs L.Anh bạn kủa cậu ak? - Chết rồi! L.Linh nói rồi chạy vụt đy. - Mọi người đy kêu M.Quân nha, tôi sẽ đy theo L.Linh. Mọi người tìm đk M.Quân rồi thì chạy ra nhà kho bỏ hoang phía sau trường nha- Tr.Vũ nói rồi kũg chạy vụt theo L.Linh M.Anh vs .Kiệt dường như cũg hỉu đk đôi chút sự việc nên tức tốc chạy về lớp học tìm M.Quân - M.Quân! Cậu đy theo bọn tôi- M.Anh nói - Có chuyện jk ak? - Chuyện liên wan đến L.Linh - Ở đâu?- đến lúc này thì mặt M.Quân thật sự biến sắc - Nhà kho phía sau trường- T.Kiệt típ lời Chưa kịp nge hết câu thì M.Quân đã chạy đy Tại nhà kho. - Haha! Đến kũg đúng lúc wa[img][/img] nhỉ?- Chính xác là giọng nhỏ P.Nghi, xung quanh nó còn có đống vệ sĩ - Thả L.Anh ra, chuyện kủa tôi vs cô hôk liên wan jk đến cô ấy- L.Linh vẫn tỏ thái độ lạnh lùng - Được, với 1 điều kiện, mày hãy quỳ xuống đy! Hãy quỳ xuống van xin tao tha thứ cho nó. - Haha! Lần đầu tiên tôi nghe 1 câu chuyện cười như zậy á. Nhưng mà cô kể hôk hay tí nào hết á. - Hôk sao! Tụi bây xông lên đy!- Nhỏ chỉ tay về phía L.Linh. Tụi này chỉ đk cái sức trâu. L.Linh chẳng thèm đánh trả. Nhưng 1 câu nói kủa cô đủ khiến tụi nó hôk rét mà run - Chắc tụi bây biết ông trùm Nguyễn Hoàng Văn chứ. Bọn côn đồ đó vừa nge đến từ " ông trùm Ng~ Hoàng Văn" thì tất cả đều đứng im, hôk dám nhúc nhích - Nếu tụi bây " thèm đất, thik nghe kèn" thỳ cứ xông vô, tao chẳng ngán đâu- L.Linh nở nụ cười nửa miệng. Chắc tụi này kũg 1, 2 phần đoán đk thân phận kủa L.Linh. Nhưng vì đã nhận tiền nên đành phải làm liều. Tất cả bọn đó cùng xông và đều biết chắc rằng lần này khó thoát khỏi sự truy sát kủa phái đoàn mafia trên thế giới. Chì với 1 cú xoay tròn trên không và 1 cú dậm nhảy L.Linh đã hạ gục hết tất cả bọn chúng. Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đấy. P,Nghi từ đâu xuất hiện tay đang cầm 1 con dao và " Phập" nhưng người L.Linh vẫn hôk cảm thấy đau đớn vì có người đã đỡ cho cô. - H.Khang, tỉnh dậy đy! Đừng làm tôi sợ! - L.Linh hét lên.- T.Kiệt, M.Anh cậu đén cởi trói cho L.Anh rồi đưa H.khang vs L.Anh vào bệnh viện đy- Cô nói nhưng ánh mắt chức đầy lửa hận thù vẫn dán chặt vào P.Nghi. P.Nghi thả con dao xuống, khuôn mặt trắng bệch hôk còn giọt máu. " Chát!" - Cái tát này là vì cô dám đụng vào bạn tôi, vào người thân kủa tôi " Chát!" - Còn cái này thì tôi đã nhịn cô từ lâu rồi, cô thik Tr.Vũ, M.Quân ak? Sao cô hôk hỏi họ xem họ có thik cô hôk? Hay tất cả là sự bắt buộc, sắp xếp kủa cô. Cô thik tên ngốc này ak?- Cô chỉ tay về phía M.Quân- Có cho tôi kũg hôk thèm đâu. Cô đem anh ta đy đy và đừng bao giờ làm phiền tôi nữa - Tôi... tôi...- P.Nghi ấp úng - Nói cho cô biết: tôi cũg đã từng thik hắn đấy, nhưng giờ thì hết rồi. Cô mún làm jk thì làm đi. Đừng bao giờ động vào đời sống kủa tôi và những người xung quanh tôi nữa. Nếu hôk, hậu quả cô gánh sẽ hôk nhẹ đâu- Nói rồi L.Linh bỏ đy, Tr.Vũ cũg đy theo. Bây giờ chỉ còn lại P.Nghi vs M.Quân. - Quân ak! Cậu tin tớ chứ?- P.Nghi nhìn M.Quân bằng ánh mắt cầu cứu - Tại sao cậu lại làm thế?- M.Quân hỏi cô ta bằng giọng hôk thể lạnh hơn đk nữa - Tại vì... vì cô ta đã cướp cậu và Tr.Vũ khỏi tay tớ- P.nghi bỗng hét lên. - Tớ là của cậu ak? Cậu tỉnh lại đy. Tớ là M.Quân chứ hôk pải Tr.Vũ của cậu! Tớ là của cậu từ bao giờ thế hả?- M.Quân lay ng` P.Nghi - Từ ngày cậu bỏ tớ và bước đy theo cô ta- P.Nghi nói rồi cũg bỏ đy. Để lại M.Quân vs nỗi hối hận vì bấy lâu nay hôk bảo vệ cho L.Linh Tại bệnh viện. Bốn con người đang ngồi trước cửa pòng cấp. M.Anh cứ ngồi khóc thút thít. - Đã ai chết đâu mà cậu cứ khóc hoài zậy. Im đy!- L.Linh hét lên - Nhưng... H.Khang đã vào đó 3 tiếng rồi, tớ hôk biết cậu ấy có sao hôk. Hjxx... hjxx- M.Anh lại tiếp tục khóc. - Nín đy, M.Anh- T.Kiệt ngồi xuống vỗ vỗ vai cô. Chỉ có Tr.Vũ là im lặng. Anhbiết P.Nghi là con ng` rất mưu mô thủ đoạn nhưng cũg hôk ngờ nhỏ lại có thể làm những chuyện như zậy. Tr.Vũ bỗng quỳ xuống trước mặt L.Linh: - Tôi thay mặt P.Nghi xin lỗi mọi người, cô ta đã làm nhiều chuyện quá đáng.- Vẻ mặt Tr.Vũ trắng bệch, anh hôk còn jk để nói nữa - Anh đứng lên ngay cho tôi, anh hôk có lỗi và cũg đừng bao giờ xin cho con nhỏ đó. Nếu như H.Khang có chuyện jk thỳ nó kũg hôk sống yên đâu.- L.Linh vẫn vs ánh mắt đó, giọng nói đó nhưng hôk ai có thể lên tiếng xin xỏ cho P.nghi vì họ wa[img][/img] biết lỗi lầm kủa nhỏ wa[img][/img] lớn. "Cạch"- cửa pòng cấp cứu mở ra - Bác sĩ, cậu ấy sao rồi?- M.Anh bật dậy khỏi ghế, chạy đến chỗ ông bác sĩ hỏi dồn. - Cậu ấy đã wa khỏi cuộc phẫu thuật nhưng vết đâm khá sâu nên sẽ lâu tính. Nói chung tình hình hôk có jk gọi là nguy kịch. - Thế cậu ấy đang ở đâu? Chúng tôi vào thăm đk chứ?- Tr.Vũ thở phào nhẹ nhõm hỏi ông bác sĩ - Được thôi, nhưng hãy đợi 1 tiếng nữa đã. Các y tá sẽ lo truyền nước rồi các cô cậu hãy vào.- Nói rồi ông bác sĩ bước đy. - Tôi ra ngoài 1 chút, các cậu vào chăm sóc H.khang đy!- L.Linh nói rồi bỏ đy. Tại tập đoàn Nguyễn Hoàng ( thật ra là cái vỏ bề ngoài thui, còn tập đoàn này chính là tập hợp của mafia trên thế giới) - Chào tiểu thư!- Những người mặc đồ đen đứng thành hàng dài kính cẩn cúi chào L.Linh. - Thư kí Freen! - Vâng chào tiểu thư! Cô mới đến ạ? - Ba tôi có ở trên đó hôk?- Cô hôk wan tâm đến lời chào kủa anh thư kí - Dạ có! - Cảm ơn! Nói rồi cô vào thang máy để lên tầng cao nhất- nơi bố cô đang làm việc. Cốc! Cốc! Cốc - Mời vào- giọng ba cô vang lên - Ba đang làm việc ak? - Sao con lại đến đây? Có chuyện jk ak?- Ba cô ngạc nhiên khi thấy cô đến công ty, cô chẳng bao giờ bước đến đây. - Có phải dòng họ Trần đã vay nợ tập đoàn chúng ta để làm ăn mới có ngày hôm nay đúng hôk? - Đúng vậy, mà có jk hôk con gái? - Con muốn ba phải lấy lại số nợ đó ngay lập tức, phải làm cho nhà họ Trần phá sản - Con ak! Làm như vậy có quá đáng lắm hôk?- Mặc dù là mafia nhưng ba cô rất thương ng`. Ông chỉ loại bỏ những kẻ dám đối đầu vs ông thôi. - Nếu ba hôk làm thì koi như hôk có đứa con gái này đy- Cô nói rồi way mặt bỏ đy Tiếc cho ông Văn bị cô nắm phải điểm yếu là rất thương con nên... - Thôi đk rồi!- Ba cô rút đt ra điện cho ngân hàng bảo đòi lại toàn bộ số tiền mà nhà họ Trần đã mượn. ngay lập tức, cảnh sát đã tịch thu nhà cửa, tài sản của dòng họ Trần. Từ 1 tập đoàn giàu nhất nhì Châu Á mà họ đã trở thành những kẻ ăn mày ( nói có hơi quá hôk nhỉ?). Tại 1 nơi nào đó - Alô! - P.Nghi con về nhà nhanh lên, gia đình chúng ta đã phá sản rồi. P.nghi nge nói thế vội chạy về nhà nhưng trước mặt nhỏ mói thứ đều bị niêm phong, đồ đạc cũg vậy, chỉ còn lại mấy bộ quần áo và vật dụng cần thiết. " Chát!" - Ba! Sao ba đánh con?- P.Nghi ôm mặt, rưng rưng nước mắt - Mày... mày đã làm jk đắc tội vs tập đoàn Nguyễn Hoàng hả? - Con... con có làm jk họ đấu Không lẽ con bé đó là con gái của chủ tịch tập đoàn Nguyễn Hoàng. - Mày nói cái gì? Mày đụng đến tiểu thư của tập đoàn Nguyễn Hoàng ak? Mày điên rồi, P.Nghi ơi! Dòng họ Trần đã bị phá sản dưới tay mày đấy. Thật là nghiệp chướng mà!- Ông nói rồi lên tăng xông và xỉu. P.Nghi thấy cảnh đó thì chạy vụt đy. Nhỏ chạy ra bờ sông - Mình đã gây ra quá nhìu tội lỗi. Giá như mình nhận ra ngay từ đầu Tr.Vũ và M.Quân hôk yêu mình. Giá như mình hôk gây sự vs L.Linh. Giá như mình hôk dùng dao đâm H.Khang. Một đứa như mình hôk nên sống trên cõi đời này. Tôi xin lỗi tất cả mọi người, có lẽ lời xin lỗi của tôi quá muộn nhưng cái chết kủa tôi sẽ làm nguôi phần nào sự túc giận kủa mọi người. Nói rồi cô từ từ bước xuốn lòng sông, chô đến khi chìm hẳn. Có 1 kẻ đã chứng kiến hết toàn bộ sự việc. Hắn vội lao ra cứu và sự giúp đỡ của hắn rất kịp lúc. Vì hôk biết bơi nên P.nghi đã ngất đy, tên này bắt buộc phải hô hấp nhân tạo cho cô (!?). Khụ... khụ...- P.Nghi ho lên vài tiếng cho nước sặc ra ngoài - Cô tỉnh rồi ak? - Anh là T.Kiệt pải hôk? Các người mún làm jk tôi đây? Hãy để tôi chét đy có phải hơn hôk?- nhỏ nói trong nước mắt - Nếu cô thành thật xin lỗi, tôi tin rằg mọi người sẽ bỏ qua tất cả cho cô. Đi thôi!- Nói rồi T.Kiệt kéo tay P.Nghi đy Tại bệnh viện, ba của L.Linh sau khi nghe tin H.Khang bị đâm cũng vội vàng chạy đến. - Tại sao cậu lại đỡ cho tôi?- L.Linh ngồi bên giường bệnh hỏi, giọng có vẻ lo lắng. - Tại vì....- H.Khang ấp úng. - Vì năm xưa chính ba mẹ con đã cho ng` hại L.Linh đúng không, nên con muốn trả nợ xưa?- Ba L.Linh ngồi trên chiếc ghế sofa nhìn H.Khang nói. - Dạ vâng, giờ biết đk sự thật rồi thì mọi ng` làm jì con cũng đk- H.Khang cuối mặt xuống. - Chuyện đó L.Linh giải quyết đy con! Ba về công ty đây!- Ông nói rồi bước đy- Nghỉ cho lại sức đy, H.Khang, rồi muốn sao cũng đk- Ngoái đầu lại nhìn H.Khang bằng ánh mắt đầy cảm thông. Không khí im lặng bao trùm cả căn phòng. - Tôi xin lỗi!- H.Khang lên tiếng phá vỡ không gian nặng trịch. Im lặng - Không phải lỗi của cậu, mọi chuyện là ba mẹ cậu gây ra, dù jì họ cũng đã chết, nên tôi sẽ bỏ qua mọi chuyện- L.Linh bất ngờ lên tiếng. - Tôi... tôi... - Tôi đã bảo không sao, nếu cậu muốn bù đắp thì hãy nghỉ cho khỏe đy- L.Linh bỗng mỉm cười nhìn H.Khang - Gì chứ cái đó thì quá dễ!- H.Khang cũng mỉm cười lại. Cốc... cốc... - Vào đy!- L.Linh lên tiếng Cạch- cách cửa mở ra. - Cậu xem tớ dẫn ai đến này!- T.Kiệt tươi cười nói vs 2 ng` bạn. - Ai?- cả 2 cùng đồng thanh. - Vào đy P.Nghi!- T.Kiệt kéo tay cô vào - Sao cô ta lại ở đây?- L.Linh bỗng đổi giọng, mắt cô nhìn thẳng vào P.Nghi đầy sự khinh bỉ. - Tôi xin lỗi, ngàn lần xin lỗi mọi ng`!- P.Nghi cúi mặt, 2 tay đan vào nhau. - Chỉ cần 1 lời xin lỗi là xong ak? Cô làm jì tôi cũng hôk sao nhưng xem cô làm jì vs H.Khang này. - Tôi...- P.Nghi khóc, 2 hàng nước mắt chảy dài trên má. - Thôi mà L.Linh, dù jì mọi chuyện cũng đã qua rồi mà, nhắc lại làm jì- H.Khang lay nhẹ tay cô. - Uhm, đúng đó L.Linh, ai cũng 1 lần phạm lỗi mà, tha thứ đy! Chúng ta sẽ làm lại từ đầu!- T.Kiệt mỉm cười nhìn L.Linh rồi lại quay sang nhìn P.Nghi. Một nụ cười được đáp lại, cả không gian như bừng sáng. Những giọt nước mắt vui vẻ, ân hận đang lăn nhẹ trên má P.Nghi. Hoàng hôn dần buông, cả không gian nhuộm màu đỏ rực. Những làn bụi hồng hồng, đỏ đỏ xuyên qua khe cửa khẽ nhảymúa chào mừng cho bông hoa tình bạn đang chớm nở. Về phần M.Quân, cậu như một ng` vô hồn lê bước trên đường mà hôk biết đy về đâu -< "Cô thik tên ngốc này ak?. Có cho tôi kũg hôk thèm đâu. Cô đem anh ta đy đy và đừng bao giờ làm phiền tôi nữa". Tại sao lời nói đó cứ như dao đâm vào tim mình vậy? Đau lắm, rất đau!>. Bỗng M.Quân vô tình đâm sầm vào 1 đấm ng`. - Mày đui ak?- tên đầu đàn nắm cổ áo của M.Quân kéo lên. Có lẽ cậu đã hết sức để chống cự rồi. [url=http://kenhtruyen.pro/]http://kenhtruyen.pro/[/url] - ..... - Thằng kia! Sao mày không trả lời?- tên đó lấy tay đấm vào ng` M.Quân làm cậu ngã khuỵu xuống đường. - Đánh đy, hãy đánh vào trái tim không biết đau, không có cảm xúc này đy!- M.Quân hét lên. - Thằng này ngon, tụi bây xông vô!- tên đầu đàn kêu đàn em xông đến. - < Đánh đy! Đánh cho trái tim này chết luôn đy, hãy làm cho nó đừng tồn tại nữa> - Mấy thằng kia! Dừng tay!- tiếng Tr.Vũ hét từ đằng xa. Bọn đó thấy Tr.Vũ chạy đến dẫn theo 1 đám đàn em thỳ vội bỏ chạy. - Bắt hết tụi nó lại, sót đứa nào thì liệu hồn đấy.- Tr.Vũ nói cho bọn đàn em rồi quay sang M.Quân. - Cậu điên ak?- Tr.Vũ lay lay ng` M.Quân - Tớ điên đấy!- M.Quân đáp bằng giọng vô hồn Cốp- Tr.Vũ lấy đầu cậu đập vào đầu M.Quân - Tỉnh chưa hả thằng điên này? - ◘_◘... • Tại bệnh viện. - Tối rùi! Đy ăn chút jì đy, đói wa[img][/img] ak`- Giọng L.Linh cất lên. - Oki!- M.Anh nháy mắt vs cô. - Đy hôk, T.Kiệt, P.Nghi?- L.Linh quay sang họ - Sao cũng đk!- P.Nghi đáp- Nhưng đy ăn bò bít tết ở nhà hàng Pháp là ngon nhất ấy. - Uhm, dzậy đy thui!- L.Linh nói rồi kéo mọi ng` đy. - Suỵt! Nhỏ nhỏ thui cho H.Khang ngủ- M.Anh đưa tay lên miệng làm dấu hiệu im lặng. - Ui jìơ, làm jì quan tâm gê thế- T.Kiệt trêu cô - Đâu có!- M.Anh làm mặt dzận rùi bỏ ra ngoài. - Dzận woai`. Có đy hôk?- T.Kiệt lại trêu cô- Hay mún ở lại chăm sóc ai kia.- T.Kiệt mỉm cười rất ư là gian xảo. - Ai nói ở lại. Đy chứ- M. Anh chu miệng lên cãi lại. - Stop! 2 ng` dừng lại ngay lập tức. Tui vs P.Nghi đang đói mún chết nè.- L.Linh hét lên - Xin cô giữ im lặng jùm, bệnh nhân cần nghỉ ngơi ạ!- 1 cô y tá đy ra nói. - Vâng, xin lỗi ạ! - Hí hí!- cả bọn cùng cười Tại nhà hàng Crystal cả bọn cùng kêu tràng lang đại hải, làm cho mấy ng` phục vụ choáng ngợp, phải kê thêm 1 cái bàn mới đủ để thức ăn. - Cho 1 chai rượu vang nhé!- L.Linh nói vs ng` phục vụ - Vâng ạ!- ng` phục vụ quay đy đk 1 lúc thỳ đem đén 1 chai rượu vang loại xịn. - Của cô đây ạ! - Cảm ơn! - Cậu uống rượu ak?- P.Nghi ngạc nhiên - Uhm! Uống cho dzui thui. - Uhm! Sau 1 hồi ăn uống, cả bọn kéo nhau ra về. - Cậu chưa về ak, L.Linh?- M.Anh hỏi - Uhm! Tớ ngồi 1 lát rồi về ngay, các cậu đy trước đy! Sau khi 3 ng` đy khuất - Phục vụ cho 1 chai Wasser. - Đây ạ! Cô nhận chai rượu tù tay ng` phục vụ rồi nốc nó 1 cách vô tội vạ. Cô muốn uống cho thật say để quên đy thứ tình cảm đang tồn tại và lớn dần trong ng`. Cô khóc. Những giọt nước mắt mặn chát rơi vào ly rượu cô đang uống. Cô mệt mỏi lắm. Cuối tuần này phải kết hôn vs 1 kẻ không quen biết nữa. Đã 11h p.m - Thưa cô! Đã đến jìơ chúng tôi đóng cửa nhà hàng.- 1 nhân viên lay cô dậy. - Ơ... uhm, tôi biết rồi!- cô đứng dậy tính tiền rồi về nhà. Trời bất chợt đổ mưa. L.Linh đy trên con đường đó và M.Quân cũng vậy nhưng họ đy trái ngược dòng ng` vs nhau. Liệu cuộc tìnhcủa họ có trái ngược như vậy không? Không ai có thể biết trước được. Tại sao mình lại thik hắn chứ? Mình ghét, mình ghét tất cả những jì thuộc về hắn!>- L.Linh gào thét trong đầu. Cô với tay mở vòi sen. Từng dòng nước ấm áp, trong lành chảy nhẹ trên khuôn mặt cô. - Cô chủ, đồ ăn khuya của cô chủ đây ạ!- cô júp việc kêu từ ngoài cửa. - Tôi biết rồi, để ngoài cửa ấy!- cô nói vọng ra. - Vâng! L.Linh rút chiếc khăn tắm treo trên giá quấn quanh người rồi ra tủ lấy đồ mặc. Cô bước ra cửa lấy khay thức ăn để lên bàn rồi bật cái laptop lên để thư giãn ( game ý mà). - Đy săn zombie thôi, xã stress tý!- L.Linh đăng nhập vào njk cf kủa mình ( pà này gớm, cũng chơi cf ak?)- Onl yahoo nữa. Nhắc mới nhớ, từ ngày mình chuyển vào cái trường này chẳng có thời gian onl. Đăng nhập. - Sao nhìu tin offline thế này?- cô nói rồi cũng bỏ mặc đó chẳng thèm đọc và bắt đầu lao vào săn zombie. Đang đoạn cao hứng thỳ... Buzz My_lucky_star ( L.Linh): Ai đấy? Muốn chết ak? Có biết tao đang cf hôk? Lil[img][/img] Kinight: Không cần biết. Chiều mai có rảnh không? My_lucky_star: Thằng này hay nhỡ? Lil[img][/img] Kinight: Tôi hỏi chiều mai rảnh không? My_luck_star: Rảnh. Á! Chết rồi. Lil[img][/img] Kinghit: Ai chết? My_lucky_star: Tao. Trời ơi! Bị biến thành zombie rùi, tại mày á. Đồ chết tiệt Lil[img][/img] Kinight: Ốh, so só rì! . Mai hẹn 4h tại công viên Thiên Đường nha. My_lucky_star: Tao đâu có quen mày. Lil[img][/img] Kinghit: Quen. 100% luôn. Mai gặp lại. Pipi My_lucky_star: Ê ê khoan... Lil[img][/img] Kinghit is offline now Nguyên văn cuộc đối thoại của L.Linh vs ng` lạ mặt. L.Linh vội gập máy tính lại, leo lên giường bật điều hòa xuống 16 độ. Cô mà ngồi ở cái bàn máy tính 1 chút nữa thỳ cái laptop sẽ tan tành. - Hạ nhiệt, hạ nhiệt!- cô nói nhỏ trong miệng rồi chìm vào giấc lúc nào không biết. Tại 1 nơi nào đó trên hành tinh này. - Tôi xong bên này rồi, bên mấy ng` xong chưa? - Ok, con mồi đã vào bẫy, chỉ cần đóng lại. Những kẻ đó nhìn nhau cười đây ẩn ý. ☺ Sáng hôm sau. L.Linh dậy từ sớm. - M.Anh vs T.Kiệt đâu?- cô hỏi ông quản gia - Dạ tối qua họ không về nhà ạ. - Uhm! Tôi đy học đây! - Vâng, cô chủ đy ạ! Cô ra gara lấy chiếc Lamborghini Galendar đy đến trường. Tuy nhiên, cô lại ra cánh đồng cỏ để đy dạo. Nắng. gió và những cánh hoa bồ công anh buổi sáng tạo nên bức tranh thật đẹp. Cô bước đến con suối sau cánh đòng thỳ thấy 1 ng` con trai đang nằm cạnh tảng đá, mũ cụp xuống che phủ hết cả mặt, áo thỳ ướt sũng. - Anh jì đó ơi! Có bị làm sao không dzậy?- L.Linh lay ng` tên đó. Chiếc mũ của tên đó rơi xuống, cô hơi giật mình, thỳ ra là M.Quân. Cô định bỏ đy nhưng thấy M.Quân nằm bất đọng ở đó cũng không đành lòng nên đành kêu cậu ta dậy. - M.Quân dậy.!!!- L.Linh vừa hét, vừa la cỡ nào M.Quân cũng không nghe- M.Quân, cậu chết rồi hả? ( hỏi zô ziên thấy sợ =.=) Lại im lặng. - Ê đừng chết chứ, nhưng nước ở con sông này thấp mà. Dậy ngay cho tôi!- bao nhiêu công sức cô bỏ ra cũng vô ích. L.Linh bắt đầu lo sợ. Cô sợ M.Quân có chuyện jì chắc cô không sống nổi quá. Khóe mắt cô bắt đầu ươn ướt, 2 hàng nước mắt lăn nhẹ trên má. - L.Linh,cậu sao vậy?- M.Quân bỗng lên tiếng - Ak`, không có jì.- L.Linh lấy tay lau vội nước mắt. - Không có jì sao lại khóc?- M.Quân ngồi dậy, rút tai phone ra ( éc! thỳ ra tai phone hèn jì kêu hôk nge) - Tôi đy đây. L.Linh toan đứng lên bỏ đy thỳ M.Quân ôm lấy ng` cô. - Bỏ tôi ra!- L.Linh kéo tay M.Quân ra khỏi ng` mình nhưng vô ích. - Ngồi vậy 1 chút thôi. Tôi xin cậu đấy!- M.Quân gục đầu xuống vai cô nói nhỏ. - Cậu...- không nói đk jì nên cô cũng đành ngồi im. - L.Linh, cậu có biết là tôi thích cậu không hả? Thích đến chết luôn ấy. L.Linh lại khóc, những giọt nước mắt nóng hổi ấy vô tình rơi xuống tay của M.Quân L.Linh lại khóc, những giọt nước mắt nóng hổi ấy vô tình rơi xuống tay của M.Quân. - Cậu sao vậy? Tôi nói có gì sai thì cậu bỏ qua nhé.- M.Quân khẽ nói. - Tại sao bây giờ cậu mới nói ra câu đó? Cậu biết tôi chờ đợi chứ. Nhưng quá muộn rồi!- L.Linh nói trong tiếng nấc. - Đúng quá muộn rồi! Cuối tuần này tôi phải đính hôn!- M.Quân thở dài. - Tôi cũng vậy! - Cậu có thể làm điều này cho tôi không? - Điều gì? Nếu làm được tôi sẽ làm! - Cậu... nói thik tôi được chứ?- M.Quân ngập ngừng. - ..........! - Không nói cũng được! Thôi về đy!- mặt M.Quân buồn rười rượi. L.Linh đứng lên, nhưng cô không đy theo M.Quân, cô dừng lại 1 lúc. Bất chợt, cô chạy đến ôm M.Quân. - Tôi thik cậu. Thik cậu nhiều lắm! - Hì. Cảm ơn cậu. Cuối cùng tôi cũng được nghe câu đó. M.Quân xoay người lại, đặt lên môi L.Linh 1 nụ hôn. Thời gian như ngừng trôi. L.Linh đẩy nhẹ M.Quân ra. - Về thôi!- L.Linh ké tay M.Quân đy. Trên môi cả người đều nở 1 nụ cười mang tên hạnh phúc. M.Quân lái xe đưa L.Linh về trường. Tại trường. 2 người đến trường cũng là giờ ra chơi. Vừa bước vào lớp thỳ họ đã bị 1 đám người bu lại. Trong đó có: P.Nghi, Tr.Vũ, M.Anh, T.Kiệt. - 2 người đy đâu vậy hả?- đồng thanh tập 1. - Đy chơi thôi!- M.Quân nhún vai trả lời. - Đy chơi mà cả 2 cứ cười tủm tỉm như điên.- đồng thanh tập 2. - Hì!- M.Quân và L.Linh cười trừ rồi tay trong tay bước về chỗ. - Haizzz. Vậy không cần chúng ta giúp nữa rùi!- P.nghi than thở đủ cho 3 người còn lại nghe thấy. - Ờ biết vậy khỏi chat chit gì với 2 người đó cho mệt!- M.Anh đưa miếng bánh ngọt vào miệng. - Nhưng chiều 1 người đó đến công viên Thiên Đường sao?- T.Kiệt lo lắng. - Kệ đy, 2 người đó đy chơi chung chứ sao!- Tr.Vũ nhún vai bước ra khỏi lớp. - Pó tay!!!- T.Kiệt, M.Anh vs P.Nghi đồng thanh. Trong giờ học, 2 anh chị nhà ra cứ rút đt ra ngồi nhắn tin làm cho 4 người kia lắc đầu ngán ngẩm. - Yêu quá hóa điên!- M.Anh lên tiếng. - Còn mấy ngày nữa chứ mấy.- T.Kiệt nói nhỏ. - Là sao? - Thì hôm nay là thứ 5 ( mình cho thời gian trôi nhanh tý!), vậy là còn 3 ngày nữa L.Linh phải kết hôn rùi.- T.Kiệt thản nhiên nói. - Sao giống M.Quân quá vậy?- Tr.Vũ và P.Nghi không hẹn mà nói nhanh. - Ọc, không lẽ 2 người đó kết hôn với nhau.- M.Anh đưa ngón tay lên miệng, có vẻ đăm chiêu. Ai có biết gương mặt đó đang mưu tính chiện gì. =.= - Nếu là vậy thỳ phải làm cho bọn họ đau khổ 1 tý.- Tr.Vũ đề nghị kèm theo nụ cười gian trá. - Kế hoạch nè <......................>- M.Anh nhỏ to vs mấy người đó. - OK, cuối giờ nhé.- cả 4 người tinh nghịch nháy mắt với nhau. T.Kiệt bỗng quay sang L.Linh và M.Quân. - Cuối giờ 2 cậu gặp bọn tớ nói chuyện chút, ở phía sau trường ấy. L.Linh và M.Quân ngồi đơ như cây cơ. Mỗi người đang có dấu hỏi to đùng trên đầu. Họ chẳng buồng nhắn tin nữa, cứ ngồi ngẫm nghĩ đy đâu. Rốt cuộc cũng gục xuống bàn ngủ ( hixx ). Còn bên bàn bên kia thỳ... ôi thôi. Tên T.Kiệt cười ôm quyển sách che mặt mà cười nãy giờ. Giả vờ làm mặt hình sự nói chuyện với 2 người đó mà nhìn mặt họ buồn cười muốn chết. Cuối giờ học, bãi cỏ sau trường. - Mọi người gọi bọn tôi ra đây có chuyện gì không?- L.Linh lên tiếng. - L.Linh à! Tớ nghĩ cậu với M.Quân nên cắt đứt mọi quan hệ đy- Tr.Vũ nghiêm giọng nói. - Cái gì?- cả 2 cùng đồng thanh. - Đúng vậy!- Tr.Vũ nói tiếp- Cả 2 cậu đều sắp đính hôn nên kết thúc đy là vừa. Nếu không sau này thỳ....- Tr.Vũ thở dài, quay mặt đy. ( để cười đấy ạ!☺☺☺) M.Quân và l.Linh nhìn 3 người còn lại, cái họ nhận được chỉ là sự im lặng đồng tình. - Uhm, chỉ 1 ngày nữa thôi.- nói rồi M.Quân kéo tay L.Linh đy. Để lại 4 con người đang cười lăn cười bò ở dưới đất. - Không ngờ cậu diễn đạt thật.- P.Nghi nói trong tiếng cười. - Tớ cũng không ngờ luôn ấy. - Haha- 4 đứa điên cười với nhau. Trở lại với M.Quân và L.Linh. - Cậu kéo tôi đy đâu vậy?- L.Linh dằng tay M.Quân ra. - Thì tận hưởng những giây phút cuối cùng trong cuộc đời.- M.Quân nháy mắt vs L.Linh rồi kéo cô vào xe. - Đy đâu mới được chứ?- L.Linh vừa thắt dây an toàn vừa nói. - Ờ... đy ra biển đy.!- M.Quân búng tay 1 cái. - Uhm! Tùy cậu. M.Quân lái xe ra biển. Gió thổi mát rượi. - Tôi ngủ 1 chút, khi nào đến cậu kêu tôi dậy.- L.Linh đề nghị rồi bật ghế ngã ra sau tý cho dễ ngủ. - Uhm! L.Linh ngủ được 1 lúc thỳ M.Quân cởi áo khoác đắp lên người cô. Kítttt.....- chiếc xe dừng lại. Biển buổi sáng vắng người thật. Màu xanh dịu dàng của biển làm người ta cảm thấy thật thanh thản. - L.Linh, đến biển rồi này!- M.Quân khẽ lay người cô. - Ơ uhm- L.Linh lấy tay dụi mắt rồi nhìn ra biển- Đẹp thật.- cô chỉ thốt lên 2 tiếng rồi bước ra khỏi xe. Họ cởi giày để trong xe rồi chạy xuống bãi cát. - Cát trắng mịn thật ha, L.Linh- M.Quân mỉm cười nhìn cô. - Uhm.- cô mỉm cười lại. - Cười vậy có đẹp hơn không, suốt ngày mặt cứ bí xị- M.Quân nháy mắt với cô. - Gì? Ý nói tôi xấu ấy ak?- L.Linh liếc M.Quân. - Ai biết, cậu nghĩ sao thì nghĩ. - Cậu đứng lại cho tôi. Thế là 2 người đuổi bắt nhau khắp bãi biển Thế là 2 đuổi nhau khắp bãi cát. Bất ngờ L.Linh chạy ra ngoài biển va fngax khụy xuống. - Cậu không sao chứ, L.Linh?- M.Quân chậy đến ân cần hỏi han. - Ờ thỳ không sao!- nói rồi cô hất nước vào mặt M.Quân. - Ớ, dám lừa tớ hả?- M.Quân cũng lấy nước hất lại vào người L.Linh. - Eo ôi! Sau 1 hồi đùa giỡn mệt lả người, họ lên bãi cát ngồi nhìn biển. - Thời gian mà ngừng lại thỳ hay biết mấy M.Quân nhỉ?- L.Linh hỏi khẽ. - Uhm, nếu được vậy thỳ tốt quá.- M.Quân thở dài đáp. -....! - L.Linh, cậu xòe tay ra đy!- M.Quân đề nghị. - Hũh? M.Quân lỗi trong túi ra 2 chiếc nhẫn đôi, đeo vào tay L.Linh 1 chiếc, chiếc còn lại đeo vào tay cậu. - Tình yêu của tớ đó, giữ đy. - Uhm. Từng đợt sóng cứ vỗvào bờ. Biển luôn mang ý nghĩa: thanh thản. Ngắm biển, tâm hồn chúng ta như có một khoảng trống, không lo toan, muộn phiền, dẹp bỏ mọi chuyện để chạy theo những ngọn sóng. Nhưng cũng đôi lúc, ngắm biển lại mang cho ta một nỗi buồn khó tả. - Về thôi M.Quân, hôm nay H.Khang xuất viện. - Vậy hả? Uhm. M.Quân lái xe đưa L.Linh về nhà. - Vào không?- L.Linh hỏi. - Được hả? - Thik thỳ cứ vào!- L.Linh nói rồi quay người sang bấm chuông. - Cô chủ mới về ạ! - Uhm. Cạch- L.Linh mở cánh cửa phòng khách. - Ơ ba, con chào ba ạ!- L.Linh thấy ba cô đang ngồi ở sofa uống trà. - Ờ, ai đây?- ông khó chịu hướng mắt về phía M.Quân. - Dạ con chào bác, con là Minh Quân, Vũ Minh Quân ạ!- M.Quân lễ phép cuối đầu xuống chào ba L.Linh. - Ờ, lại đây ngồi đy con.- ông bỗng thay đổi 360 độ, mời M.Quân đến ghế ngồi.- Con uống gì không? - Dạ cho con nước trái cây được rồi ạ! L.Linh thật sự rất shock, cô đứng ngớ người từ nãy giờ. Lần đầu tiên cô thấy ba cô làm thế với một đứa con trai. Mời xuống ghế ngồi rồi còn lấy nước cho uống nữa chứ. M.Quân cũng shock không kém, cậu cứ tưởng bị ba của L.Linh xả cho 1 trận rồi đuổi về nữa chứ, ai ngờ... - L.Linh, lại đây ngồi đy.- ba cô lên tiếng. - Dạ.- cô bước đến ghế sofa bên cạnh ba cô, đối diện M.Quân. - Qua bên kia ngồi với M.Quân, ngồi bên đây làm gì.- ba cô đẩy cô qua. L.Linh shock tập 2, chưa bao giờ ba cô cho cô ngồi với 1 đứa con trai nào trước mặt ông. M.Quân thỳ cười thầm trong bụng, không ngờ ông trùm xã hội đen mà cũng dễ tính thế này. - Dạ.- L.Linh lê bước qua chỗ M.Quân ngồi. - Cháu đẹp trai quá nhỉ? - Dạ không dám ạ!- M.Quân nghe nói vậy mà mặt đỏ như trái cà chua. - H.Khang về chưa ạ?- L.Linh lảng sang chuyện khác. - Về rồi, nó đang ngủ trên gác ấy. Có M.Anh và T.Kiệt ở trên đó nữa. - Dạ, con lên đó nha.Ba cứ ngồi nói chuyện. - Con ngồi xuống.- ba cô nghiêm giọng. - Dạ! - Mấy đứa chuẩn bị đến đâu rồi?- ba cô hỏi. - Chuẩn bị gì ạ?- đồng thanh tập 1. - Lễ đính hôn!- ông thản nhiên nói. - Cái gì???- đồng thanh tập 2.- ai đính hôn với ai??? - 2 đứa. Chưa biết gì à? - What?- 4 con mắt nhìn nhay mà hóa đá. - À quên, bọn ta chưa nói cho các con biết sẽ đính hôn với ai đúng không? - Ớ....!!!!! - Cuối tuần này các con sẽ đính hôn.- ba cô chậm rãi nói. - Con... con đính hôn với... M.Quân á?- L.Linh lắp bắp. - Đúng!- ba cô gật đầu. - Bác đùa hoài, làm gì có chuyện đó.- M.Quân cười nhạt. - Không tin à?- ông nhướng mắt nhìn 2 con người mất hồn. - Dạ không phải nhưng mà....- M.Quân nói. - Ok, vậy được rồi. Mai đy mua đồ cưới rồi chụp ảnh luôn. - Sặc!- đồng thanh tập 3 Ba L.Linh đứng dậy bước vào phòng để lại cô và M.Quân ngồi hóa đá. - Không ngờ tôi với cậu lại đính hôn đấy nhỉ?- M.Quân lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng nãy giờ. - Ờ. Dù sao cũng đỡ hơn kết hôn với người không quen biết- L.Linh ngã người ra ghế cầm li nước uống. - Ủa? Chứ không phải muốn kết hôn với tôi à?- M.Quân cười đểu nhìn L.Linh. - Gớm! Làm như cậu tốt lắm không bằng ý.- L.Linh liếc xéo cậu. - Thỳ đâu có tốt mà có người thik mới hay chứ. - Không thèm nói chuyện với cậu nữa, chán rồi! L.Linh toan đứng lên thỳ bị M.Quân kéo ngồi lên chân cậu và khóa miệng nó bằng... miệng cậu. - Ư... ư- L.Linh cố đẩy ra nhưng không được nên đành ngồi im luôn. - Hì, đóng dầu rồi nhé, vợ iu!- M.Quân nháy mắt tinh nghịch nhìn cô. - Ọc, chết mất! Vợ iu cái đầu cậu ấy.- L.Linh nói rồi cầm cái gồi trên ghế đập vào đầu M.Quân. - Nhẹ quá vậy vợ?- M.Quân mỉm cười. - Chưa chết à?- L.Linh chớp chớp mắt hỏi. ( pà này ngốc gê, gối sao chết.!?) - Haha, đầu toàn kim cương không à! Chưa dễ chết đâu!. - Ôi thôi, cậu về đy, khuya rồi, tôi đy ngủ. - Uhm, mai qua đy chọn đồ cưới nhá. - Sao cũng được. L.Linh bước ra cổng tiễn M.Quân về. Mới thoáng đây thôi, L.Linh và M.Quân còn buồn thế mà. Giờ đây lại vui vẻ. Đúng là chuyện đời không ai biết trước được. Vui có, buồn có, thật không biết đâu mà nghĩ. - Hey, ngắm ai mà ngẩn ngơ vây?- giọng của kẻ nào đó vang lên từ sau lưng cô. Thỳ ra là H.Khang, M.Anh và T.Kiệt. - Có... có ngắm ai đâu! Mà coi lại cậu với M.Anh kìa, tay trong tay thấy ghê. L.Linh trêu H.khang và M.Anh khiến 2 người đỏ mặt vội buông tay nhau ra. - Khỏe chưa mà ra đây vạy, H.Khang?- L.Linh hỏi. - Khỏe như trâu ấy. Hehe! - Thôi, vào nhà đy, gió lạnh!- cô đẩy 3 người vào nhà. Đang ngồi uống cacao, ăn bánh ngon lành thỳ T.Kiệt bất ngờ đề nghị. - Xem phim ma đy! - Phim ma? Ok liền.- L.Linh nhẩy cẩng lên đồng ý. - Uhm, cũng hay đó.- H.Khang vỗ tay tán thành. - Xời, cậu làm tớ sợ lắm ý, xem thỳ xem.- M.Anh vênh mặt lên. - Ờ, để koi cậu có chịu nổi không. T.Kiệt cười rồi lấy trong tủ ra đĩa phim có tên " Ma cà rồng hồi sinh" - Phim đó mới thấy tựa đề thôi đủ hay rồi. Hì- L.Linh cười nửa miệng nhìn M.Anh. - Gì nhìn tớ? Tưởng tớ sợ à? Không có chuyện đó đâu.- M.Anh cãi lại nụ cười và ánh mắt của L.Linh. - Mở nhá.- T.Kiệt bỏ đĩa vào ổ rồi nhảy vọt lên ghế ngồi coi. Đang coi đến đoạn nhỏ nữ chính bị ma bắt đy, người bê bết máu thỳ bỗng có tiếng hét phát ra từ đâu đó nhưng chắc chắn không phải trong phim. - Á...................á........................!!!!!!!!!!!!!!! Mọi người quay sang phía tiếng hét đó thỳ biết được thủ phạm là M.Anh. - Vậy mà nói không sợ?- T.Kiệt trêu chọc. - Thôi, cậu đừng chọc cô ấy nữa.- H.Khang nói rồi quay sang nhìn M.Anh.- M.Anh, cậu làm sao vậy?- vừa nói cậu vừa lay lay M.Anh. - Eo ơi, xỉu rồi đó.- L.Linh thở dài- Vậy mà lúc nãy hùng hổ lắm cơ. Cậu bế M.Anh lên phòng đy. - Uhm, 2 người ngồi coi nha. Tôi cũng đy ngủ đây, buồn ngủ quá rồi. Oáp! Còn lại L.Linh và T.Kiệt ngồi xem phim. - Nghe nói cậu và tên M.Quân đó đính hôn với nhau hả?- T.Kiệt bất ngờ hỏi. - Uhm, tớ cũng mới biết lúc nãy thôi. Bất ngờ quá.! - Chúc cậu hạnh phúc nhé!- T.Kiệt chắc phải khó khăn lắm mới nói ra câu này, giọng cậu có vẻ buồn buồn. - Cảm ơn cậu.- L.Linh dường như cảm nhận được điều đó, cô cũng áy náy lắm. Được 2 tiếng sau thỳ hết phim. - L.Linh, dậy! Hết phim rồi!- T.Kiệt khẽ gọi cô. - Buồn ngủ.- L.Linh bỗng bật dậy nói 2 tiếng đó, trông dễ thương cực kì làm tim ai kia đập thình thịch nhưng cũng cố kìm chế lại. - Ngủ đy! - Ngủ nha!- L.Linh nói rồi ngã đầu xuống ghế ngủ. T.Kiệt khẽ vào phòng lấy chiếc chăn ra đắp cho cô. - Ngủ ngon nhé! Tạm biệt tình yêu đầu đời củatôi! Nói rồi, cậu nhẹ nhàng đặt lên trán L.Linh một nụ hôn. Ngày mai đã đến, có thể là một ngày đẹp trời. - Oái!- L.Linh vửa trở người thỳ đã bị ngã xuống đất.- Eo ơi, đau thế, cái ghế chết tiệt.- cô lấy tay đấm vào cái ghế. - Hey, vợ. Đau tay đấy!- giọng của kẻ nào đó vang lên. - Cậu đến đây làm gì?- L.Linh bối rồi, bộ dạng bây giờ của cô thật thảm hại: đầu tóc rối bời, răng chưa đánh, mặt chưa rửa,... - Thì đy chọn đồ cưới.- M.Quân đáp tỉnh bơ ngồi xuống ghế. - Èo, đợi tý. Đy thay đồ đã. Mọi người đâu rồi? - Hình như đy học. - Ờ, vậy chúng ta nghỉ hả?- L.Linh hớn hở ra mặt. - Tất nhiên. L.Linh phóng thẳng lên lầu để làm VSCN, thay đồ, trang điểm nhẹ rồi bước xuống nhà. Mất hơn 1 tiếng đồng hồ. Trông cô bây giờ như 1 nàng công chúa vậy. Cô mang trên người 1 chiếc váy jean, áo thun tay dài và chiếc áo khoác lửng vải jean. Tóc được buộc chéo sang một bên với chiếc kẹp nơ màu hồng. - Xuống... xuống rồi hả? Đy thôi!- M.Quân vẫn chưa thoát khỏi ngỡ ngàng. Thường ngày cô đã đẹp bây giờ còn đẹp hơn. - Uhm. 2 người bước xuống tiệm áo cưới Hoàng Gia như hoàng tử và công chúa, khiến cho ai cũng phải ngước nhìn. - 2 vị cần chọn đồ cưới ạ?- cô nhân viên nhẹ nhàng hỏi. - Vâng, cho chúng tôi kiểu nào đắt và đẹp nhất!- M.Quân nói. - Dạ vâng, mời cô cậu đy theo tôi.- cô nhân viên dẫn họ vào 1 khu vực khác, chứa đầy nhưngc kiểu áo cưới rất lộng lẫy và bắt mắt. L.Linh đy thử rất nhiều cái nhưng cái cuối cùng mới là cái cô chọn. Nó ngắn đến gối, phần dưới phồng ra còn đính thêm những hạt ngọc trai nhỏ xinh, lấp lánh. Phần eo được làm trông thật nổi bật với chiếc thắt lưng bản to. M.Quân cũng chon bộ comple màu trắng. - Dạ mời cô cậu qua phòng bên này chụp ảnh ạ. M.Quân nắm tay L.Linh bước đy, cô khẽ mỉm cười, thật hạnh phúc. Mà phải công nhận họ ăn ảnh thật, giống diễn viên hay người mẫu vậy. - Cuối cùng cũng xong.- L.Linh bẻ nhẹ người ra sau ra chiều mệt mỏi lắm. - Mới có tý mà mệt.- M.Quân nhìn cô. - Mệt thiệt mà. - Mệt vậy đy về nha. - Uhm, được đó.- L.Linh nói. M.Quân thỳ mặt dài thượt ra nhưng cuối cùng cũng phải đưa cô về nhà. - Vào đy!- M.Quân mở cửa xe cho cô bước xuống. - Uhm. À M.Quân nè, 2 ngày đến đừng gặp ha. Để đến chủ nhật luôn đy.- L.Linh bất ngờ đề nghị. - Cũng được!- M.Quân đáp. - Bye. L.Linh nói rồi đy thẳng vào nhà. Cô lại mỉm cười 1 cách mãn nguyện. M.Quân cũng vậy. Ngày thứ 7 trôi qua trong sự lo lắng, bồn chồn và bốn rối. Đêm ngày thứ 7, cả 2 anh chị nhà ta đều không ngủ được. Nằm lăn qua, lăn lại. L.Linh thỳ lấy chiếc Ipop ra nằm nghe nhạc mới ngủ được còn M.Quân thỳ đọc 1 quyển sách. Mà thật ra có đọc gì đâu, mở sách ra là thấy hình ảnh của L.Linh hiện ra, sao đọc được. Cuối cùng ngày đó cũng đến. 1 ngày tuyệt vời. Chim chóc hót líu lo, những tia nắng nhẹ đầu tiên nhảy nhót trên khung cửa sổ. - L.Linh, dậy!!!!!!!!!!!!- M.Anh và P.Nghi hét toáng làm cô giật mình. - Ơ... mấy h rồi?- L.Linh ngái ngủ hỏi. - 7h rồi đó. 9h là bắt đầu mà còn nằm đây ngủ hả???- P.Nghi hét. - What??? 7h rồi à? Trễ rồi, trễ rồi, trời ơi!!!!!! L.Linh vừa nói vừa chạy vào làm VSCN rồi xuống nhà cho mọi người make up. Chỉ có 1 từ có thể diễn tả L.Linh lúc này: tuyệt vời. - Wow! Đẹp thật đấy.- P.Nghi trầm trồ khen ngợi. - Công chúa chắc chưa đẹp bằng!- M.Anh lại nói tiếp. - Nào! Ra xe thôi mọi người, trễ h rồi đấy, còn đứng đó 8 nữa.- T.Kiệt hối thúc. - H.Khang đâu?- L.Linh hỏi. - Chị 2, cậu ta đến từ sớm rồi, ai như chị.- T.Kiệt mỉm cười nói. - Hứ, thỳ sao chứ?- L.Linh vênh mặt. - Thôi thôi, xin can. Trễ h rồi đó.- M.Anh nhảy vào đứng giữ 2 ng` mà nói. Chiếc limo màu trắng đừng lại trước khách sạn Sky Life. Cánh báo chí tập trung rất nhiều ở đây. Cũng may ba của L.Linh đoán trước được tình hình nên đã thuê sẵn vệ sĩ nên mọi người mới vào trong an toàn. - L.Linh, mấy đứa nữa, vào hội trường ngồi đi!- ba L.Linh hối thúc. - Vâng.! L.Linh và mọi người chạy vội vào hội trường đẹp lung linh. - Hi! L.Linh chào M.Quân. - Ố, vợ đến rồi à? Trễ vậy!- M.Quân vờ làm mặt phụng phịu như trẻ con. - Thôi thôi, mới trễ có tý, làm gì ghê vậy? - Hì! - Đến h rồi kìa!- P.Nghi nhắc nhỏ kêu 2 ng` im lăng. - Cảm ơn mọi người đã đến dự lễ đính hôn của con gái tôi, Nguyễn Hoàng Linh Linh- ba cô nói.- Và con trai chúng tôi Vũ Minh Quân ạ- ba cậu tiếp lời. - Và mời 2 cô cậu lên trao nhẫn.- tiếng ng` dẫn chương trình vang lên. M.Quân và L.Linh cùng bước lên. M.Quân lấy trong chiếc hộp màu đỏ bên cạnh cậu mọt chiếc nhẫn xung quanh có gắn những viên kim cương nhỏ sáng lấp lánh đeo vào tay L.Linh. Còn L.Linh cũng lấy trong chiếc hộp bên cạnh mình 1 chiếc nhận trơn, không cầu kì đeo vào tay M.Quân. 2 chiếc nhẫn, sao khác nhau vậy? Chúng vẫn có điểm giống nhau đấy! Mặt sau của chúng đều có khắc chữ: I LOVE YOU THE END truyen sex full, truyen sex hayQuay lén em gái tắm
Trang chủ | Xem nhiều
CHETNGUOI.BIZ
Thế Giới Giải Trí Trên Mobile
truyen teen moi iWin Online 291 - Phiên bản mới đầy hấp dẫn
truyen teen moi BigKool Đẳng cấp game bài
truyen teen moi Pikachu - Game kinh điển cho Mobile
truyen teen moi Vườn Thủy Cung- Trồng rau, nuôi cá, đánh quái, kết bạn ngay dưới Thủy Cung
truyen teen moi Trình duyệt Chrome - Google
truyen teen, truyen sex hay Ơ ớ.. em nứng quá
truyen teen, truyen sex hay Hiếp dâm em hàng xóm
truyen teen, truyen sex hay Game hay nhất 2013
truyen hiếp dâm, truyen sex hay Shock clip đôi bạn trẻ 11t chưa lông
Bấm
để được đọc nhiều truyện hay!
Chủ đề: Truyện Teen - Sát Thủ ... Thiên Thần Full
Quay lại chủ đề

Trong diễn đàn

truyen teen, truyen tieu thuyetTrang chủ
Chính sách nội dung của chúng tôi, hãy truy cập vào Điều khoản dịch vụ
chetnguoi.biz
Phát triển bởi Sinh viên
truyen nguoi lon
DMCA.com Free Auto Backlink 
Hiệu quả đạt TOP google